Cũng vì hai người ở chung lâu ngày, Hứa Giai Niên so với những người khác ít nhất sẽ không chớp thời cơ hỏi han tình hình gia đình cô ấy, thậm chí là dò hỏi số tiền cô ấy mang theo. Cô ấy không biết rằng đây là sự chừng mực của người hiện đại, không thích lo chuyện bao đồng.
Lý Ái Linh vừa nghĩ đến lại có một đám người nhìn chằm chằm mình, cô ấy liền lắc đầu từ bỏ ý định này.
"Vậy thôi đi, tôi thật sự chịu đủ rồi."
Thời gian này không chỉ có các thím, các bác tìm cô ấy, trong lời nói đều là hỏi thăm điều kiện gia đình cô ấy thế nào, hoặc là giới thiệu con trai, cháu trai nhà mình. Tuy cô ấy nói bố mẹ không cho cô ấy tìm đối tượng ở nông thôn, nhưng cái cớ này cũng chỉ ngăn được một bộ phận người.
Sau đó là không ít nam thanh niên mặt lộ vẻ e thẹn muốn giúp cô ấy làm việc, Lý Ái Linh bị dọa đến mức không dám nhận một chút nào. Cô ấy không muốn vì lười biếng mà bán mình đi, nghĩ đến đây cô ấy oán hận nhìn người phụ nữ đang xem trò cười của mình bên cạnh.
"Cô đúng là thông minh!"
Gầy đến mức trơ xương, không chỉ các bác, các thím trong làng tìm vợ đều tránh cô, mà còn nhận được sự đồng cảm của người trong làng, dù sao ở đại đội Hồng Lương, chỉ cần chịu khó làm việc thì không có nhà nào là không đủ ăn, chỉ là khác biệt giữa ăn lương thực thô và lương thực tinh thôi.
"Là tôi thông minh sao? Chẳng phải là vì tôi nghèo à."
Hứa Giai Niên tức giận lườm cô ấy một cái, nếu cô có tiền thì còn phải sống khổ thế này sao, thời gian này coi như đã nếm trải hết những khổ cực mà kiếp trước cô chưa từng nếm.
Chỉ riêng chuyện nấu cơm, hôm đó cô nấu một bữa khó ăn đến cực điểm, các thanh niên trí thức ăn mà mặt mày khó coi, cuối cùng tước quyền nấu ăn của cô, chỉ có thể giúp nhóm lửa ở bên cạnh.
Đâu phải tài nấu nướng của cô không tốt, mà là không có bột sao gột nên hồ. Gia vị ít đến thế, làm món gì cũng không ngon. Đã phải nhóm lửa thì chớ, lại còn có đủ loại côn trùng nhỏ khiến da đầu cô tê dại, phải nén tiếng hét trong cổ họng.
Bây giờ khi nhóm lửa, cô đã có thể mặt không đổi sắc giẫm chết những con côn trùng đó. Chỉ có thể nói hoàn cảnh thật sự đã thay đổi con người. May mà ưu điểm duy nhất của cô là làn da trắng này không bị cháy nắng, phơi nắng nhiều chỉ đỏ lên chứ không đến mức như những người khác, màu da dần dần trở nên giống người địa phương.
Đoàn người đi đến thị trấn. Lúc họ xuất phát trời còn hơi sáng, đến nơi thì mới hơn tám giờ mười lăm. Cô không có đồng hồ, bình thường chỉ có thể lén nhìn đồng hồ của Lý Ái Linh để xem giờ.
Xuống nông thôn, điều duy nhất Hứa Giai Niên không chịu nổi là không có điện thoại. Dạo này sau khi tỉnh dậy, tay cô luôn theo thói quen đưa ra mò điện thoại, đến khi tỉnh táo lại mới phát hiện bây giờ là năm 1974. IPhone đời đầu phải đến năm 2007 mới ra mắt, tính ra ít nhất phải đợi đến năm 48 tuổi cô mới có điện thoại, chứ đừng nói đến game di động.
Vì mọi người đi những nơi khác nhau nên cuối cùng đã hẹn giờ tập trung lại ở vị trí này. Mọi người đều tản ra, mỗi người đi mua những thứ cần thiết và làm những việc cần làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)