Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Nữ Chủ Nhiệm Chương 8: Phân Chia

Cài Đặt

Chương 8: Phân Chia

Ánh mắt của Trang Lan thu lại từ bóng lưng cà lơ phất phơ của Triệu Phong, căm ghét xùy một tiếng, "Mắt lỡ thấy một kẻ ngay thẳng hút máu của chị em mà thôi, xui thiệt chứ."

Cấp bậc được phân chia trong gia đình họ Triệu là: đứng đầu là một người họ Dư và ba người họ Triệu, còn đứng chót là Triệu Phong.

Cho nên khi Triệu Phong đứng ở một bên nhìn chị hai vất vả xới đất lên luống mà bản thân thì không giúp được gì, cả người đứng ngồi không yên, vẫn luôn vò đầu bứt tai đến khi cô lên tiếng bảo quay về được rồi, lúc này cậu mới thở phào một cái.

Trong nhà không có ai, Triệu Kiến Quốc đang ở Sở Y tế, Dư Tú Lan hiện tại thì đi ủy ban đội, Triệu Miên thì ở trường học.

Triệu Kha làm việc suốt hai giờ, thật ra đã mệt đến mức thở không nổi rồi, nhưng cô ngại làm không đủ nhiều sẽ mất mặt, nên đi dạo quanh nhà một vòng, thì nhìn thấy một cái áo bị thủng lỗ nằm trên giường Triệu Phong.

Một trong những yếu tố để không bị phát hiện là đang câu cá* trong giờ làm việc, chính là kĩ năng quan sát, nếu kĩ năng này quá kém thì mồm miệng phải lanh lẹ chút, cộng thêm biết chủ động mở đầu cuộc trò chuyện.

*Tra baidu thì nó bảo là game bắn cá, có thể hiểu là làm việc riêng (hoặc lười biếng) ha.

Thế là Triệu Kha chủ động đề nghị vá lại áo cho Triệu Phong.

Triệu Phong chậm rãi từ chối một cách nhã nhặn: "Em cũng không cần mặc gấp mà, chờ chị cả về khâu cho em là được rồi."

Tay nghề của chị cả rất tốt, đồ của chị hai cũng là do một tay chị ấy khâu.

Triệu Kha: “Trong túi quần em..."

Triệu Phong giật mình, mặt đỏ bừng lên, nhanh chóng chạy vào phòng lấy áo ra, hai tay dâng lên cho chị hai.

Biết vậy nói sớm chút cho đỡ phí thời gian.

Triệu Kha đi về phòng của hai chị em, tiện tay đặt áo lên bàn sách, bắt đầu tìm kim khâu.

Triệu Phong ngồi trên ghế dài ngoài của sổ, nhàn rỗi cầm sách giáo khoa cấp ba trên bàn lên, lật loạt xà loạt xoạt nhanh như gió.

"Em lật nhẹ thôi." Triệu Kha nâng mắt, "Kẻo sách rách thì không có mà đọc."

Triệu Phong nhặt cái kẹp sách* vừa rơi xuống lên, hỏi: "Chị hai còn đọc sách này không?"

*Kẹp sách: cái đồ đánh dấu trang sách mình đang đọc á.

Còn chứ sao không.

Triệu Kha tùy ý nhìn thoáng qua, nhưng nhớ ra hình như lúc trước mình không dùng kẹp sách đánh dấu ở trang này.

Cô cũng không để chuyện này trong lòng, chỉ cho là do Triệu Phong lật loạn mà thôi, cúi đầu kéo ngăn tủ của chị cả mình ra.

Triệu Miên là người gọn gàng, ngăn nắp, nên tất nhiên ngăn tủ của cô ấy cũng giống người rồi.

Triệu Kha cuối cùng cũng tìm thấy túi đựng kim chỉ, lấy cuốn vở bên trong ra, dùng ngón tay vuốt phẳng tờ giấy nhăn nhúm bị lòi ra, lại đưa lên bàn miết miết, đập đập vài cái.

Bỗng nhiên, hình ảnh một góc giấy trông có vẻ đã cũ quen thuộc ánh lên trong mắt Triệu Kha.

Triệu Kha rút tờ giấy ấy ra, chờ đến khi thấy nội dung trên đó, hai mắt trợn to.

Triệu Phong phát hiện sắc mặt cô có hơi kỳ lạ, lách nửa người trên thò đầu qua cửa sổ nhìn thử, vài giây sau cực kì kinh ngạc la lên: "Giấy báo trúng tuyển?! Chị cả? Không phải thành tích học tập của chị cả cũng không tốt giống em sao?"

Cậu giờ phút này ngoài khiếp sợ và kinh ngạc, còn có thêm "rõ ràng đã hứa hai ta có họa cùng chia, thế nhưng chị lại đột nhiên kinh diễm trở mình"- uất ức, đau thương và "cả nhà chỉ có mình em là đồ đần"- luống cuống.

Triệu Kha mím môi, nhẹ nhàng buông xuống tờ giấy mỏng tanh kia, sau đó cầm cuốn sách giáo khoa Triệu Phong vừa đọc lên.

Trên đó không hề có một dấu vết của chữ viết tay nào.

Cô lại chuyển tầm mắt đến những cuốn vở kia, lật xem từng cái.

Phần lớn đều là những ghi chép soạn bài, nhưng cuối vở có nhét hai quyển sổ, trên đấy viết đầy đề thi cấp ba.

Mọi thứ đã rõ ràng, chị cả đã tự mình học kiến thức cấp ba.

Triệu Kha ngồi trên ghế, cau mày, tập trung xem “bằng chứng” trước mặt.

Cô không nói lời nào, làm Triệu Phong không nhịn được, hỏi: "Không phải nói chị cả không thi đậu cấp ba sao? Nếu vậy cuối cùng là chị ấy đậu hay không đậu?"

Sự thật không phải đều nằm ở chỗ này sao?

Triệu Kha nhập học năm tám tuổi, muốn giảm bớt chút gánh vác trong nhà, cho nên từng bước từng bước học hết tiểu học, hướng dẫn Triệu Phong làm việc nhà, đi học cấp hai hay cấp ba đều nhảy được một lớp.

Chị cả Triệu Miên hình như là do bị bệnh nên đi học muộn một năm, vào năm chị ấy tốt nghiệp cấp hai, thì ông bà nội lần lượt qua đời , Triệu Kha thì đã nhảy lớp lên học lớp mười.

Trong hai năm đó, cả nhà phải sống cực kì vất vả…

Triệu Phong đánh giá vẻ mặt của chị hai mình, cẩn thận hỏi: "Chị hai, chị nghĩ xem ba mẹ có biết không?"

"Biết, bọn họ chắc chắn không thể để chị cả không được học cấp ba."

Triệu Kha một tay đóng lại ngăn tủ, nhưng không trả giấy báo trúng tuyển về chỗ cũ.

Ba giờ chiều, Dư Tú Lan vội vàng về nhà, định bụng nhìn thử xem Triệu Kha với Triệu Phong ở nhà làm gì.

Bà đứng ngoài cổng, đầu tiên đập vào mắt là Triệu Phong đang ngồi ngay ngắn dưới mái hiên phòng chị cậu, vào sâu bên trong mới thấy được Triệu Kha đang ngồi khâu quần áo.

Dư Tú Lan thấy lạ, chịu làm việc thật sao?

Nhưng Triệu Kha lại không có ý định khoe cho bà nghe hôm nay mình đã chăm chỉ ra sao như bà tưởng, chỉ im lặng cầm tờ giấy trên bàn, đưa đến trước mặt bà.

Dư Tú Lan không hiểu chuyện gì, cúi đầu nhìn xem, tay không ngừng run rẩy, vì tức mà mắt đã đỏ bừng lên: "Con bé ngốc này! Chuyện lớn như vậy mà cũng dám giấu giếm, láo toét!"

“Mẹ đã nói mà, thành tích của con bé vốn dĩ không kém, sao có thể không thi đậu được chứ? Mẹ còn sợ con bé buồn nên không dám nói thêm gì!"- Dư Tú Lan giận đùng đùng mà quay người, "Mẹ phải đi hỏi chuyện này cho ra lẽ!"

"Mẹ!"- Triệu Kha tay mắt lanh lẹ, chạy ra dùng thân cản bà lại.

"Đừng ai cản mẹ!"

Triệu Kha không buông tay, nói khẽ: "Chúng ta không có lý do trách cứ chị ấy."

Dư Tú Lan trầm mặc, bà trước giờ là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng giờ phút này cũng không kiềm được nước mắt.

Triệu Kha không biết có phải bản thân mình là lý do khiến chị cả đưa ra quyết định như vậy không, nhưng cô chắc chắn mình là một trong số đó, người nhà mình cũng là một trong số đó.

Cô không phải là người hy sinh trong âm thầm, cũng hoàn toàn tôn trọng, kính nể sự hy sinh của chị cả mình, nhưng tất cả mọi người đều biết chị ấy đã nỗ lực như thế nào.

Đây là lý do Triệu Kha nói với mẹ mình.

"Mẹ, con quyết định rồi, con muốn chuyển công tác lại cho chị, con chắc chắn sẽ không hối hận."

Thật ra điều khó khăn nhất, không phải là thay đổi một mốc thời gian nào đó, mà là leo ra khỏi chiếc giếng sâu không thấy đáy, mở mắt ra ngắm nhìn thế giới, nếu như không có Lý Đại Thắng, thì cũng sẽ có Trương Đại Thắng, Tôn Đại Thắng...

Triệu Kha muốn dẫn chị cả cùng đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài.

Đứng cạnh đó, Triệu Phong đi theo cam đoan: "Mẹ, con cũng sẽ đối xử tốt với chị cả, nếu có ai bắt nạt chị ấy, là con liều mạng với người đó luôn!"

"Bốp!"

"Á! Đau."

"Liều mạng?"- Dư Tú Lan lại đánh tiếp một bạt tay vào lưng cậu, "Mẹ còn chưa tính sổ với con, lúc trước con có lén phén làm gì trong phòng mẹ đúng không? Mẹ phải đánh chết con, tránh để lại hậu họa!"

"Mẹ!"- Vóc dáng cực kì to lớn của Triệu Phong chạy tùm lum trong sân, tránh đi cây chổi mà mẹ ruột phang tới, "Chị hai ới—"

Kẻ đầu sỏ của mọi việc - Triệu Kha âm thầm thắp cho em trai một cây nến, sau đó không hề do dự mà đóng cửa sổ lại.

Triệu Phong: "!"

Chạng vạng tối, vào lúc Triệu Kiến Quốc và Triệu Miên trở về, ba mẹ con nhà này đã bình ổn được cảm xúc, có thể đối mặt với Triệu Miên như thường.

Người một nhà ăn cơm xong, Triệu Kha chủ động mời chị gái đi tản bộ.

Đôi mắt Triệu Phong quay mòng mòng, nhìn thấy hai người ra ngoài, vui mừng trong mắt hoàn toàn không giấu được.

Dư Tú Lan không để ý đến tâm tư quỷ quái của cậu, nói với chồng về giấy báo trúng tuyển của con gái.

Triệu Kiến Quốc ngồi yên một lúc lâu, cúi đầu thở dài: "Là do anh làm cha nhưng không quan tâm con cái."

Ở bên kia, hai chị em Triệu Kha và Triệu Miên vui vẻ, hòa thuận đi đến đồng ruộng bát ngát cỏ xanh.

"Chị, công việc ở nhà máy vòng bi*, em thật sự không muốn làm."

Triệu Kha không nói mình muốn chuyển công tác cho Triệu Miên, mà nói mình không muốn làm.

Nhưng phản ứng của Triệu Miên vẫn là nhíu mày: "Em đừng vì để chị đồng ý nên mới cố ý nói như thế, công việc là của em, chị cầm bỏng tay, chị tình nguyện cứ sống như này, ít nhất là trong lòng không có gánh nặng."

"Chị để em nói xong đã."

Có tờ giấy báo trúng tuyển kia, Triệu Kha dễ dàng thuyết phục chị gái hơn, cô cố ý lộ ra vẻ mệt mỏi: "Em biết em nói như vậy, khẳng định sẽ có người cảm thấy em hết ăn lại nằm, nhưng công việc trong nhà máy vòng bi, thật sự rất vất vả, hoàn toàn không thích hợp với em."

Triệu Miên phản bác: "Em rất giỏi mà, thông minh lại còn hiểu chuyện, người khác không có tư cách nói em."

Triệu Kha cảm thán, trách không được trong nguyên tác Triệu Phong bị cho là tên khốn nạn…

Vầng sáng phổ độ yêu thương này của chị cô, nếu không phải do tâm trí cô sớm đã đi qua tuổi hồng, dạt dào ý xuân, chắc chắn cũng phải gục ngã trước gối người.

Triệu Kha kéo tay chị mình lại, tựa đầu lên vai cô ấy, nũng nịu: "Chỉ có mình chị là thấy em chỗ nào cũng tốt thôi, nhưng tính cách của em, em hiểu, công việc trong nhà máy vòng bi vừa tẻ nhạt vừa mệt, còn quản lý rất nghiêm ngặt, làm sai một chút thôi đã bị mắng bù đầu, nghiêm trọng hơn còn muốn trừ tiền lương, lúc nào cũng phải cống hiến hết mình, mỗi ngày về được ký túc xá, là em không muốn nhúc nhích tí nào luôn."

"Sao em không kể cho mọi người nghe?"- Triệu Miên đau lòng.

Triệu Kha vươn tay, để cô ấy càng đau lòng hơn: "Chị nhìn tay em nè, bị chai luôn rồi."

Triệu Miên sờ tay của cô, mắt chứa đầy sự khó chịu.

"Em có thể thi đậu làm công nhân bậc một, đã mất không ít sức rồi, không biết khi lên công nhân bậc hai sẽ vất vả ra sao, có điều chị không giống em, chị thông minh lại chịu khó, chủ của bọn em cực kì thích người như chị, chắc chắn là không đến hai năm, lương của chị sẽ tăng vèo vèo cho coi."

Triệu Kha càng nói càng hăng hái, mặc sức tưởng tượng: "Tiền lương của công nhân bậc hai hiện tại nhiều hơn em bảy, tám đồng, công nhân bậc ba, bậc bốn lương phải nhiều gấp đôi em, nếu như tiếp tục thăng chức..."

Triệu Miên không khỏi liên tưởng theo cô.

Cô ấy trước giờ nếu có một phần liền hận không thể cho em gái mình hai phần, căn bản không nỡ để em gái chịu khổ, nếu như bản thân cô ấy có thể kiếm nhiều tiền hơn chút, là mỗi tháng em gái có thể ăn thịt hầm rồi, cứ ba tháng lại thay quần áo mới…

Hơn nữa, Triệu Miên thấy khí chất của em gái mình không kém thanh niên tri thức nội thành là bao, bàn tay của cô sinh ra không phải để làm việc nặng nhọc.

Triệu Kha rất cởi mở, lắc lắc cánh tay của chị mình, mè nheo: "Chị! Nếu em về lại trong thôn có thể đến trường tiểu học dạy kiếm tiền mà, dù sao việc trong nhà cũng có Triệu Phong làm, cứ để cho em hết ăn lại nằm đi, em không ngại."

Triệu Miên cuối cùng chỉ thở dài, "Em không làm gì cũng được, chị nuôi em."

Triệu Kha vui mừng nhướng mày, cười he he nói: "Như vậy không được đâu, không thể cho mẹ cơ hội mắng em."

Ý kiến của hai chị em hợp lại thành một, nhẹ nhàng đi tản bộ, rồi từ một con đường khác trở về.

Khu thanh niên tri thức, dưới cây liễu, có một đôi nam nữ mặt đối mặt đứng đó.

Triệu Phong vui vẻ đưa ra một cái bọc giấy, "Trang Lan, chị hai tớ có mua kẹo về nhà, là mùi quýt, tớ đặc biệt để dành cho cậu."

Trang Lan không nhận, lạnh lùng, xa cách nói: "Cái này cũng không rẻ, tôi không trả nổi đâu, cậu đem đi đi."

"Không sao." Triệu Phong vội vàng đưa cho cô ấy, "Không phải cậu bị đau đầu sao? Cha tớ nói ăn kẹo sẽ làm dịu đó, cậu cứ cất đi."

Triệu Phong mờ mịt, cậu, cậu hút máu sao?

Cách đó không xa, đúng lúc đi ngang qua, rồi mới quang minh chính đại nghe lén - Triệu Kha liếc chị cả mình.

Mặc dù thái độ của nữ chính có hơi không tốt, có thể mượn tay cô ấy đả kích tình yêu tuổi xuân của Triệu Phong, phòng ngừa cậu lại đi trên con đường si mê không lối về kia, nhưng em trai nhà mình bị hiểu lầm, Triệu Kha thấy không vui.

Mặt Triệu Phong còn đang hoảng loạn, chọn từ để giải thích: "Trang Lan, tớ không có mà..."

Cậu còn chưa nói xong, thì đằng sau truyền đến một giọng nữ trầm thấp: "Triệu Phong, để em giấu kẹo, thì em học được cách tự kiếm tiền bỏ túi sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc