Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Nữ Chủ Nhiệm Chương 22: Bị Coi Thường 2

Cài Đặt

Chương 22: Bị Coi Thường 2

Lý Đại Thắng kinh sợ lập tức thu chân về, lui ra phía sau vài bước, mới vuốt cổ áo, nâng cằm lên nói: “Tôi tới tìm người yêu của tôi.”

Bảo vệ hỏi: “Người yêu của anh là ai?”

Lý Đại Thắng không chột dạ chút nào lớn tiếng nói: “Người yêu của tôi tên là Triệu Miên, đội sản xuất thôn Triệu.”

“Triệu Miên?”

Triệu Miên vào xưởng đã dẫn tới chú ý của nam nữ thanh niên toàn bộ xưởng, mỗi ngày bảo vệ gặp cô ấy, đương nhiên quen thuộc. Anh ấy đánh giá Lý Đại Thắng trên dưới, nghi ngờ: “Anh thật sự là người yêu của cô ấy? Không phải Triệu Miên không có người yêu sao?”

Lý Đại Thắng đối diện ánh mắt như vậy có phản ứng kích động, giống như đang làm thấp đi nghi ngờ của anh ấy, không khỏi nắm chặt nắm đấm, đè xuống lửa giận, giọng nói vẫn cứ hơn cao: “Sao? Triệu Miên nói cô ấy không có ngườu yêu?”

Triệu Miên đương nhiên không nói, đều là công nhân khác truyền ra.

Nhưng bảo vệ nhìn phản ứng này của Lý Đại Thắng, như là bởi vì Triệu Miên không thừa nhận tồn tại của anh ta mà tức giận, nhịn không được nói thầm trong lòng: Chẳng lẽ Triệu Miên thật sự có người yêu lại che giấu?

Thời gian còn lại bảo vệ thường thường nhìn về phía “người yêu của Triệu Miên” với Lý Đại Thắng sốt ruột trong lúc chờ đợi.

Đại loa tan tầm của nhà xưởng vang lên, nhóm công nhân mặc đồ lao động màu xanh nối đuôi nhau đi ra.

Đồ lao động màu xanh này đại biểu cho công ăn việc làm ổn định, ngày thường đi ở trên đường đều sẽ bị người hâm mộ ghen ghét.

Lúc trước xây phân xưởng xưởng ổ trục, lướt qua mấy huyện, chọn vị trí địa lý tương đối có ưu thế là công xã Song Sơn, kéo toàn bộ công xã phát triển.

Mà trong xưởng rất nhiều công nhân đều là nhân viên phân phối trở về chuyển nghề, còn lại mới là thu nhận vào toàn bộ công xã.

Diện tích địa lý công xã Song Sơn lớn, đến các đội sản xuất rất ít có xã viên có thể cướp được danh ngạch, đội sản xuất thôn Lý cũng chỉ có một người, mỗi lần nhóm xã viên nhắc tới anh ta, miệng đều là khen và hâm mộ.

Trước kia Lý Đại Thắng hâm mộ ghen ghét, nhưng hiện tại nghĩ đến về sau anh ta cũng có thể vẻ vang như vậy, tươi cười trên mặt càng ngày càng xán lạn, dùng sức nhìn xung quanh.

Có công nhân không quen biết đi ngang qua anh ta, kỳ quái mà liếc hắn một cái thì đi.

Cũng có người quen biết anh ta —— Con trai của trưởng thôn Lý đội sản xuất Lý Đại Phú thấy hắn, dừng lại dò hỏi: “Lý Đại Thắng, sao anh ở chỗ này?”

Hai người bọn họ kém vài tuổi, Lý Đại Phú lại là con nhà người ta, kỳ thật không thể thân quen.

Lý Đại Thắng lại nhịn không được khoe ra nói: “Tôi tới chờ người yêu của tôi.”

“Người yêu của anh?”

Lý Đại Thắng tự đắc gật đầu, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp từ nhà xưởng đi ra, hai mắt sáng ngời, phất tay, giọng đặc biệt cao gọi: “Triệu Miên! Triệu Miên! Anh đến thăm em!”

Lý Đại Phú nghe được tên, theo tầm mắt anh ta nhìn qua, cực kỳ ngoài ý muốn.

Lòng hư vinh của Lý Đại Thắng mãnh liệt thỏa mãn, biên độ động tác tăng cao hơn, tiếng nói cũng càng cao.

Không chỉ Lý Đại Phú, rất nhiều nhóm công nhân tan tầm phải về nhà cũng đều dừng lại, tầm mắt tò mò chuyển qua lại ở giũa Triệu Miên và anh ta.

Triệu Miên bị Tiểu Văn kéo tay, đang nghe cô ấy nói chuyện, nghe được có người gọi tên cô ấy, ngẩng đầu nhìn lại.

Nhưng vừa thấy rõ ràng là ai, mày Triệu Miên đã khẽ nhíu lại.

Sao Lý Đại Thắng ở chỗ này?

Tiểu văn hỏi: “Chị Miên, người kia là ai?”

Giọng của Lý Đại Thắng không có ý dừng lại, tâm tình của Triệu Miên có chút không tốt, nhẹ giọng giải thích: “Lúc trước trưởng bối giới thiệu đối tượng, nhà chị từ chối…”

Tiểu Văn nghe Triệu Kha nói qua cô và Triệu Miên đổi công tác, bừng tỉnh đại ngộ, sau đó nhíu mày: “Vậy người này tới xưởng làm gì, ảnh hưởng rất không tốt.”

Lúc này cổng lớn nhà máy đã tụ tập không ít nhân viên tạp vụ, Triệu Miên bước nhanh đi qua, khách khí nói: “Lý đại ca, anh tới tìm tôi sao? Có chuyện gì đừng chắn ở cửa, chúng ta sang bên cạnh nói đi.”

Ánh mắt bảo vệ lập tức có chút khác thường, thật đúng là quen biết?

Mà hành động kéo của người Triệu Miên, theo anh ất chính là trong lòng có quỷ.

Thật không nghĩ tới cô là người như vậy…

Lý Đại Thắng duỗi tay, muốn kéo tay Triệu Miên.

Triệu Miên né tránh, khẽ mắng: “Anh làm gì vậy!”

Có mấy nam nhân viên tạp vụ cảnh giác nhìn Lý Đại Thắng, ngo ngoe rục rịch, tùy thời muốn đi lên anh hùng cứu mỹ nhân.

Lý Đại Thắng không thích ánh mắt của những nam công nhân này nhìn Triệu Miên, che lại bạo ngược trong lòng, cố ý làm ra một thần thái bị tổn thương: “Triệu Miên, sao em hỏi như vậy, anh là người yêu của em, đương nhiên là tới thăm em.”

Xung quanh lập tức ầm ĩ lên.

Ánh mắt cảnh giác của mấy nam nhân viên tạp vụ lúc trước cũng thay đổi, tìm tòi nghiên cứu nhìn hai người.

Triệu Miên tức giận đến đỏ mặt: “Người yêu cái gì, tôi và anh chỉ gặp nhau một lần, sao anh lại nói lung tung làm xấu thanh danh của tôi?”

Bên cạnh, nam nhân viên tạp vụ thích Triệu Miên nghe Triệu Miên nói “Chỉ gặp nhau một lần”, vẻ mặt nới lỏng.

“Cái gì chỉ gặp một lần?” Lý Đại Thắng không dám tin tưởng giọng nói vô cùng cao, bảo đảm tất cả người quanh mình đều có thể nghe thấy: “Hai ta là người yêu, nhà em muốn nhà anh cho đưa ba chiếc nhẫn và một trăm tiền lễ hỏi, ba mẹ anh đều đáp ứng rồi, sao em vào xưởng đã thay đổi?”

Nháy mắt tiếng xung quanh nghị luận lớn hơn nữa —

“Ba nhẫn và một trăm đồng, sính lễ này cũng thật đắt!”

“Điều kiện tốt như vậy cũng phải thay đổi, sao có thể nghĩ đến?”

“Đoán chừng là muốn câu cá tốt hơn…”

“Nhưng người ta lớn lên đẹp, cũng bình thường.”

Trong nghị luận hỗn loạn không có ý phỏng đoán tốt, đặc biệt khi nam nhân viên tạp vụ đang nhìn Triệu Miên và những người có hảo cảm với cô ấy, đều có các loại ý vị.

Những nam nhân viên tạp vụ đó cũng không nhịn được nghi ngờ, có phải ngày thường Triệu Miên đang cố ý trêu đùa bọn họ hay không.

Triệu Miên vội vàng phản bác: “Tôi không có, nhà tôi căn bản cũng không muốn sính lễ, anh ta nói bậy!”

Tiểu Văn ở bên cạnh lòng đầy căm phẫn hát đệm: “Rõ ràng chỉ là gặp nhau một lần, trong nhà chị Miên đã từ chối, căn bản không phải như anh nói vậy!”

Lý Đại Thắng đúng lý hợp tình chất vấn các cô: “Các cô nói không có thì không có, bí mật của hai ta rõ ràng không phải như thế, chúng ta còn… Không phải là em phụ lòng anh sao?”

Anh ta cố tình nói rất hàm hồ, giống như hai người đã có cái gì đó.

Dù sao cũng không có người biết chân tướng, Lý Đại Thắng hùng hổ doạ người, chính là phải khiến hai người có quan hệ thật sự.

Anh ta cố ý nói giọng đau đớn kịch liệt: “Đội sản xuất chúng ta có người nói em chê nghèo yêu giàu, em nói cho anh, không phải như thế, phải không?”

Triệu Miên hết đường chối cãi, đầu óc phát ngốc, miệng lưỡi vụng về hoàn toàn không biết làm như thế nào mới có thể phản bác lời của anh ta, chỉ vẫn luôn lặp lại “Tôi không có”.

Tiếng xung quanh càng thêm chói tai ——

“Ngày thường giả vờ như bình thường, không nghĩ tới là loại người này.”

Có nữ công nhân ba mươi tuổi, vẫn luôn không quen nhìn cô gái lớn lên xinh đẹp trẻ tuổi trêu hoa ghẹo nguyệt, ý có điều chỉ nói: “Ruồi bọ không dính thì không có trứng, cả ngày cô ta trang điểm vào mắt người, ai biết cô ta có bí mật tác phong gì.”

Tiểu Văn tức đến sắp khóc ra: “Cô dựa vào cái gì nói như vậy! Cô không phải là phụ nữ sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc