Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Nữ Chủ Nhiệm Chương 19: Không Có Cảm Giác Tồn Tại Của Nữ Chủ Nhiệm Mới…

Cài Đặt

Chương 19: Không Có Cảm Giác Tồn Tại Của Nữ Chủ Nhiệm Mới…

Triệu Kha cũng không dám cử động nhỏ, không phải bởi vì ở trường hợp này bị mọi người chú ý, là sợ cảm xúc đồng chí Dư Tú Lan không ổn định, cắm lên thịt của cô.

Cũng may, đồng chí Dư Tú Lan vẫn là có tình thương của mẹ.

Cánh tay bình an không có việc gì mà trở lại bên cạnh người, Triệu Kha không dấu vết mà thở phào nhẹ nhõm.

Cô thừa nhận quá nhiều.

Rốt cuộc đợi đến kết thúc đại hội đội sản xuất, Dư Tú Lan như dẫm Phong Hỏa Luân, đi rất nhanh.

Nhóm thanh niên trong thôn vây quanh Triệu Kha ồn ào họi “Triệu chủ nhiệm”, vướng bước chân của Triệu Kha.

Bọn họ đều chế giễu nhìn lên người Triệu Kha, Triệu Kha không thể nhịn nữa, giật nhẹ huy chương Hồng Tụ trên cánh tay: “Có muốn tìm đối tượng không? Lại nhìn tôi chê cười, tôi cho các cậu độc thân hết.”

Trước kia cô có lực ảnh hưởng này ở trong những cô gái quen biết, về sau… Thật đúng là đừng nói.

Nháy mắt nhóm thanh niên ổn trọng, vui cười tránh ra một đường, “Mời” cô đi qua.

Triệu Kha bước chân nhanh hơn, trong lúc đi ngang qua nhóm thanh niên trí thức, chỉ nhìn Trang Lan khẽ gật đầu ý bảo, rồi nhanh chóng lướt qua.

Tô Lệ Mai nhìn bóng dáng cô, cảm khái với Trang Lan: “Cảm giác về sau đội sản xuất sẽ rất náo nhiệt.”

“Đúng vậy.”

Tô Lệ Mai lại nhìn lại phía sau, giọng nói nhẹ nhàng hơn: “Phó Hàng, anh nói đúng không?”

Phó Hàng lễ phép gật đầu.

Tô Lệ Mai không được anh ấy đáp lại cái khác, bĩu môi, quay đầu đi tìm Lâm Hải Dương nói chuyện.

Lâm Hải Dương lại là người rất vui lòng nói tiếp, không trong chốc lát mọi nười đã nói đến lửa nóng.

Phương Tĩnh đi theo phía sau, hơi khinh thường mà nhìn thoáng qua Tô Lệ Mai, lại dùng ánh mắt liếc Phó Hàng vài cái mới cúi đầu, tất cả ánh mắt đều giấu ở sau tóc mái.

Phó Hàng không chú ý những người khác, trên thực tế, anh cũng vì vừa rồi Triệu Kha đều không nhìn anh mà sinh ra cảm xúc bực bội hoang mang.

Nhà Triệu Kha—

Dư Tú Lan trở về nhà đã đen mặt về phòng, hai ba con Triệu Kiến Quốc và Triệu Phong thật cẩn thận liếc nhau, lỗ tai Triệu Phong dán ở trên cửa nghe động tĩnh bên trong.

Một lát sau, Triệu Phong quay đầu lại, làm khẩu hình: Không đập đồ vật.

Triệu Kha về nhà, vừa lúc nhìn thấy một màn này, hỏi: “Em làm gì vậy?”

Triệu Phong vội vàng che ngón tay ở trước miệng: “Suỵt ——”

Triệu Kha thả nhẹ bước chân, chỉ chỉ buồng trong, nhỏ giọng hỏi: “Tức giận?”

Triệu Kiến Quốc cũng nhỏ giọng trả lời cô: “Tính tình của mẹ con con còn không biết, nếu bà ấy bị nghẹn, khẳng định là rất khó chịu.”

Đồng chí Dư Tú Lan khó chịu, cả nhà đều không thoải mái được.

Xem ra kẻ hèn này, là cần thiết phải phạm vào.

Triệu Kha gân cổ lên kêu: “Mẹ, con đói bụng.”

Trong phòng leng ka leng keng vài tiếng, vang lên tiếng Dư Tú Lan nổi giận đùng đùng: “Tôi là đầu bếp nhà họ Triệu các người sao? Chính mình làm đi.”

Triệu Kha lại kêu: “Mẹ, vậy mẹ muốn ăn gì?”

“Không ăn.”

Triệu Kha đứng ở cửa lải nhải: “Không ăn cơm sao được? Thân thể đều bị hỏng, mẹ lại không phải trẻ con…”

Trong phòng, Dư Tú Lan không kiên nhẫn: “Có thể để mẹ yên tĩnh một lát hay không?”

Không thể.

Triệu Kha: “Mẹ…”

Dư Tú Lan phiền không được: “Mẹ mẹ, cô đừng gọi tôi là ‘ mẹ ’, tôi không phải mẹ cô, tôi phải gọi cô là ‘chủ nhiệm Triệu’.”

Triệu Kha trầm mặc một giây đồng hồ, “Haiz” một tiếng.

Triệu Phong hoảng sợ, dùng ánh mắt dũng sĩ nhìn cô.

Triệu Kiến Quốc lại lập tức lui ra phía sau một bước.

Quả nhiên, bị tức bùng nổ một kích, trong phòng chỉ yên tĩnh vài giây, một chuỗi tiếng bước chân dồn dập càng ngày càng gần.

Cửa bị mở ra, Dư Tú Lan rống giận: “Triệu Kha!”

Triệu Kha vô tội cười, lại về tới ban đầu: “Mẹ, con đói bụng.”

Ngực Dư Tú Lan phập phồng, nghiến răng nghiến lợi: “Triệu Kha, con một hai phải làm mẹ tức chết sao?!”

Vì thế, nữ chủ nhiệm mới Triệu Kha sau khi được chọn về nhà không đến hai mươi phút, đã bị mẹ ruột đồng chí Dư Tú Lan đuổi theo cả sân đánh.

Ba con Triệu Kiến Quốc và Triệu Phong sợ bị thương đến bọn họ, tránh ở phía sau cửa nhìn.

Kỳ thật cũng không kém kỳ vọng ngay từ đầu của cả nhà quá nhiều, nữ chủ nhiệm và thầy tiểu học… Đây đều không phải được chọn rồi sao?

Điên đảo mà thôi.

Chỉ có đương sự mẹ con, làm ầm ĩ như thế nào cũng không che giấu được cuộc sống mờ mịt tiếp theo trong lòng——nữ chủ nhiệm / thầy rốt cuộc làm thế nào đây?

Toàn bộ Triệu thôn đều đang nghị luận đại hội tuyển cử hôm nay, duy nhất cô đơn, bất bình, phẫn nộ… Đủ loại cảm xúc chồng chất ở bên nhau, là một nhà bà hai Triệu.

Thày tiểu học này, Dư Tú Lan là một phụ nữ trung niên, Hồ Hòa Chí đều không coi là gì.

Sao nhà bọn họ có thể thoải mái.

Huống chi uổng phí không ít đồ vật, còn vì vậy mà bại lộ ở trong thôn.

Triệu Nhị Nãi tức hận: “Tôi phải đi tìm bọn họ!”

Hồ Hòa Chí ủ dột không muốn nói chuyện, trong lòng anh ta cho rằng, có kết quả này tất cả đều là lỗi của bà hai triệu, nếu không thì cũng không mất mặt như thế.

Mà lúc trước nghĩ xã viên trở về trả lại đồ vật cho bà hai triệu, trên đường về nhà đã thương lượng, số phiếu của Hồ Hòa Chí nói rõ trừ một nhà bà hai triệu ra, còn có một số người nhận đồ vật của họ, bọn họ trả lại đồ vật, còn không phải là chủ động tự nói bọn họ không chọn Hồ Hòa Chí sao?

Vậy về sau, ai có thể bị trách móc ở chỗ bà hai triệu đó?

Còn không bằng tất cả mọi người đều không nhận, cùng chung gánh vác.

Cho nên cuối cùng ai cũng không hành động, chờ bà hai triệu tìm tới, kiên trì bọn họ đều chọn Hồ Hòa Chí.

Triệu Nhị Nãi tức giận đến đứng ở giao lộ mấy nhà chửi ầm lên: “***, tất cả các người đều chọn, vậy sao phiếu Hòa Chí nhà tôi sẽ ít như vậy? Trả đồ đây!”

Lúc này ai rụt lại ở trong phòng, sẽ khiến người nghĩ đến chột dạ, nên toàn bộ đứng ở cửa nhà.

Bà hai triệu gia nghiêng sau ở Điền Quế Chi cũng nhận đồ của bà hai triệu, nhà người khác ai chọn Hồ Hòa Chí, bà không biết, nhưng nhà bọn họ là thật sự chọn Hồ Hòa Chí, đương nhiên không muốn trả lại: “Bằng gì trả đồ? Nhà tôi viết chính là tên Hồ Hòa Chí.”

Dì Đông bên cạnh, xem náo nhiệt không chê chuyện này lớn cổ vũ: “Bà hai triệu, bà phải có chứng cứ, nếu không không phải oan uổng người khác sao?”

Những người khác rối rít phụ họa.

Bà hai triệu mắng dì Đông: “Chuyện liên quan gì đến bà.”

Dì Đông dám xem náo nhiệt, đương nhiên không sợ bà ta: “Đội sản xuất là một nhà, sao chuyện không liên quan đến tôi.”

Bà ấy nói lời này rất kịp thời, nhóm xã viên khác từng nhận đồ của bà hai triệu đã bị dẫn dắt, mặc kệ trên phiếu chọn không chọn Hồ Hòa Chí, cắn chết “Phải có chứng cứ”, nếu không bà hai triệu chính là oan uổng người, phải tìm đại đội trưởng nói rõ lí lẽ.

Trên thực tế nào có chứng cứ.

Cho tới nay phiếu bầu của đội sản xuất đều là sau khi kết thúc sẽ thiêu hủy, cho dù không tiêu hủy, chữ người trong thôn viết có đẹp cũng không hiểu rõ, cơ bản nhóm xã viên đều là viết chữ số, dù là để vào trước mặt nhìn từng cái, cũng không biết là ai viết.

Bọn họ chính là ỷ vào đầu phiếu nặc danh mới dám đúng lý hợp tình như vậy.

Bình thường đều là bà hai triệu chơi xấu, hiện tại bà hai triệu gặp phải người khác chơi xấu bà ta, mắng lại kém hơn người ta nhiều miệng, dứt khoát nằm xuống mặt đất, bắt đầu gào: “Bắt nạt bà già này ~ tôi không muốn sống nữa ~”

Ba mẹ Triệu Phương Phương đều ở nhà không ra, Hồ Hòa Chí càng trốn tránh, chỉ có Triệu Phương Phương ở bên cạnh lau nước mắt.

Nhóm hàng xóm hai mặt nhìn nhau, nhưng chuyện này đã đến nước này, thật không thể nhường.

Hai bên giằng co.

Lúc này, dì Đông nói câu: “Vậy tìm đại đội trưởng tới nói rõ lí lẽ.”

Điền Quế Chi nghẹn khuất, lập tức sai khiến khuê nữ Bao Tiểu Vũ đi tìm đại đội trưởng.

Bao Tiểu Vũ đi vào đội ủy hội, khiếp đảm nói ra.

Tặng đồ chính là bà hai triệu, nhận đồ vật cũng đều là đàn bà các nhà, Triệu Tân Sơn nghe xong chuyện đã xảy ra, bản thân không tỏ thái độ gì với chuyện này, chỉ nói: “Phụ nữ tranh cãi, đến tìm nữ chủ nhiệm.”

Nhà chính —

Người một nhà đang ở ăn cơm, Dư Tú Lan mẫn cảm với ba chữ “Triệu chủ nhiệm” nhất đã nghe thấy động tĩnh trước, đứng dậy nhìn xung quanh bên ngoài một cái, tiếng gọi Triệu Kha không tốt: “Triệu chủ nhiệm.”

Triệu Kha bất đắc dĩ: “Mẹ, không phải nói rồi sao, việc này cho qua rồi mà?”

Dư Tú Lan chỉ chỉ bên ngoài: “Tìm con.”

Triệu Kha nghi hoặc buông chén xuống, tới cửa nhìn, thật sự là có một cô gái nhỏ không quen biết: “Em tìm chị?”

Bao Tiểu Vũ gật đầu biên độ nhỏ, hai tay càng dùng sức nắm góc áo: “Cãi nhau, chú đại đội trưởng bảo tới tìm, tìm chị.”

Giọng của cô bé quá nhỏ, Triệu Kha đến gần lại hỏi một lần nữa mới nghe rõ, sau đó chính là trầm mặc.

Buổi sáng mới chọn nữ chủ nhiệm, Triệu Kha đều còn chưa hoàn toàn tiêu hóa, cũng không hiểu nội dung công tác cụ thể của công việc này, giữa trưa không trâu bắt chó đi cày sao?

Đặc biệt là, hai ngày trước bà hai triệu mới vừa gây sự ở nhà cô, bị cô cướp đi cơ hội lên lớp thay Hồ Hòa Chí, còn bồi không ít tiền, đoán chừng oán khí không ít với cô, có thể nghe cô hòa giải sao?

Triệu Kha lại xác định một lần nữa, quả nhiên cô không thích loại công tác rất phiền toái này, ba tháng sau nhất định phải từ bỏ.

Mà một lát cô không nói lời nào, góc áo Bao Tiểu Vũ đều sắp rách rồi.

Dư Tú Lan đi ra, dò hỏi: “Sao vậy?”

Triệu Kha giải thích đơn giản một chút.

Dư Tú Lan lập tức khiển trách cô: “Vậy con còn không nhanh chạy đi? Vạn nhất đánh nhau thì làm sao?”

Triệu Kha còn chưa có ý thức trách nhiệm của nữ chủ nhiệm, nghe bà nói như vậy, mới phản ứng lại, nhanh bước ra cổng.

Dư Tú Lan không yên tâm, cũng đi theo ra ngoài.

Vài phút sau, Triệu Kha chạy đến giao lộ nhà Điền Quế Chi.

Bà hai triệu còn quỷ khóc sói gào ở trên mặt đất, những người khác có thể là sợ dính dáng đến, đều đứng khá xa.

Quan trọng nhất chính là, không đánh nhau.

Triệu Kha không vội đi qua, đứng ở phía sau thở phào.

Bao Tiểu Vũ trở lại bên người mẹ cô bé, nhỏ giọng gọi người.

Tay Điền Quế Chi dùng sức chọc huyệt thái dương của khuê nữ vài cái, mắng cô bé: “Sao giờ mới trở về, bảo con làm chút chuyện cũng đều làm không tốt!”

Đầu Bao Tiểu Vũ bị chọc đến như trống bỏi, rưng rưng bĩu miệng, không dám phản bác.

Mà những người khác phát hiện mẹ con Triệu Kha tới, theo bản năng vẫn gọi là “chủ nhiệm Dư”.

Bà hai triệu nằm trên mặt đất, liếc nhìn Dư Tú Lan và Triệu Kha một cái, đôi tay vòng quanh ngực, nhắm mắt lại giả chết.

Điền Quế Chi tức giận đến phổi muốn nổ: “Chủ nhiệm Dư, dì tới phân xử, đồ vật tặng cho tôi, tôi cũng đã ghi phiếu, bằng cái gì phải trả về?”

Dư Tú Lan theo bản năng nói bà hai triệu: “Dì hai, dì cũng quá không nói đạo lý.”

Bà hai triệu nói đạo lý thì không phải bà hai triệu, bà ta căn bản không để ý đến Dư Tú Lan: “Không trả tôi đồ, tôi sẽ chết ở cửa nhà bọn họ.”

Tất cả mấy nhà xung quanh sắc mặt đều không tốt.

Có một nhà người đàn ông họ Phạm, trực tiếp oán trách vợ: “Cô xem cô đi, tham tiểu tiện nghi kia làm gì, hiện tại tốt chưa?”

Người phụ nữ cũng không vui vẻ: “Lúc ấy tôi nhận, anh cũng không nói gì, hiện tại tới oán trách tôi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc