Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập Niên 70] Nữ Chủ Nhiệm Chương 12: Ảnh Hưởng

Cài Đặt

Chương 12: Ảnh Hưởng

Vào thời kì chiến tranh, có rất nhiều người ở công xã Song Sơn đi tòng quân, trong đó có lẫn vào vài người phụ nữ cá biệt, nhưng năng lực của họ thì không thể khinh thường, cầm súng phóng đao, tay không gớm máu mà giết giặc.

Bậc cha chú của Triệu Tân Sơn và Triệu Kiến Quốc, đã có vài người anh dũng hy sinh nơi chiến trường.

Dư gia cũng vậy, rất nhiều người không may mắn thoát khỏi chỉ để lại một mình ông ngoại Dư sống sót, nhưng chưa hưởng tuổi già được mấy năm thời bình, thì bệnh mất do vết thương cũ tái phát.

Mẹ ruột của Dư Tú Lan, bà ngoại của Triệu Kha- đồng chí Lưu Tam Ni là một người phụ nữ đáng gờm, bà ấy là nữ đội trưởng khi ra trận, vẫn luôn giữ chức vị cho đến mấy năm sau, con trai là trung đoàn trưởng của bà ấy thay mẹ hành quân, lúc này mới từ chức, để Dư Tú Lan tiếp nhận chức vị chủ nhiệm.

Hiện tại trong thôn Triệu có ba hộ họ Dư, đàn ông trong ba nhà đều do bà ngoại Triệu Kha nuôi lớn, cũng từng là người hít chung bầu không khí với Dư Tú Lan mà trưởng thành*, Dư Tú Lan chỉ đi đông không dám đi tây.

*Gốc là mũi gì đó… có thể ý là Dư Tú Lan chỉ mũi làm việc, kiểu dắt mũi theo hướng tích cực.

Ngoài ra, Dư Tú Lan cũng có một chị họ bên nội, mặc dù gả đi hơi xa, nhưng chồng của dì ấy là cảnh sát địa phương.

Danh tiếng của Dư Tú Lan ở trong thôn, trước mắt là không thể sánh bằng được đội trưởng đội sản xuất Triệu Tân Sơn, nhưng không chắc trong tương lai sẽ...

Triệu Tân Sơn nghĩ đến đó, miệng không khống chế được mà ngứa lên, lập tức đi từ trong nhà ra ngoài sân, rút một điếu thuốc ra hút.

Lý Hà Hoa ở trong nhà nấu mì hấp bánh bao, ra ngoài nhìn thử, không khỏi trách móc: "Ông làm gì mà cứ hút thuốc hoài vậy? Hút mốt chết đó."

"Tôi nói bà nghe cái này." Triệu Tân Sơn gọi vợ ông ta đến trước mặt, ghé vào tai bà ta thì thầm gì đó.

Lý Hà Hoa do dự: "Ông định làm gì? Tính cách của bà hai trông thế kia, không làm nên chuyện đâu."

Triệu Tân Sơn không để cho bà ta moi thông tin, chỉ nói: "Đừng hỏi nhiều, kêu bà đi thì bà đi đi."

Lý Hà Hoa lườm ông ta một cái, tức giận nói: "Đi thì đi."

Bà ta cởi tạp dề trên người xuống, sau đó quăng lên người Triệu Tân Sơn: “Đừng có hút nữa, khói thuốc thúi muốn chết."

Triệu Tân Sơn vội vàng né để không trúng tay đang cầm điếu thuốc, nổi nóng: "Bà già chết tiệt này..."

Lý Hà Hoa làm ngơ, đi ra khỏi nhà.

Ngày thứ hai, Triệu Tân Sơn lập tức cấp giấy tờ chứng minh cho Triệu Miên.

Bây giờ đang vào mùa xuân bận rộn, mọi người đều tập hợp lại một chỗ làm việc, chuyện Triệu Kha và Triệu Miên đổi công tác, bắt đầu truyền đi từ ủy ban đội, chưa đến hai giờ, dường như toàn bộ người ở thôn Triệu đều đã biết.

Mọi người thảo luận từ đầu đến đuôi ngọn nguồn sự việc, có người tò mò lấy lý do công việc mà đi đến bên người Triệu Kiến Quốc, Dư Tú Lan và Triệu Phong nghe ngóng tin tức.

Không chỉ nghe ngóng, mà còn chêm vào mấy câu hỏi thăm —

"Chủ nhiệm Dư, chủ nhiệm Kiến Quốc, sao hai người lại không chuyển công tác cho Triệu Phong nhà mình chứ?"

"Triệu Phong, công tác của chị hai con sao lại không chuyển cho con?"

Đầu óc của bọn họ lý giải rất đơn giản, con gái thì sớm muộn gì cũng phải gả cho nhà khác làm dâu, thay vì để cho người họ khác được hời, thà để giành chỗ tốt lại cho đàn ông trong nhà còn hơn.

Dư Tú Lan cũng không nể nang gì mấy mụ già này: "Đến thủ trưởng* còn nói phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời, không phải sao? Công việc của Triệu Kha tôi đã không giúp được gì, bây giờ con bé muốn chuyển công tác cho chị mình, tôi lấy quyền gì mà cản trở."

*Thủ trưởng: người đứng đầu một tổ chức nào đó…

"Sao cô có thể nói mình không giúp đỡ được phần nào chứ? Nếu không phải cha mẹ cho ăn học, bỏ một đống tiền vào học cấp ba, thì đến cửa của nhà máy con bé đó cả đời cũng không chạm vào được."

Người vừa lên tiếng là một phụ nữ có mắt tam giác trông rất xảo quyệt, tên là Điền Quế Chi, khi nói đến chuyện Triệu Kha học cấp ba, giọng nói cứ khinh khỉnh.

Dư Tú Lan trả đũa: "Đó là bản lĩnh của con gái nhà tôi."

Còn ở bên phía Triệu Kiến Quốc, những người đàn ông lên tiếng đều có chung một ý kiến.

"Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, đứa con sau này chăm sóc dưỡng già, lo ma chay* cho hai người chỉ có mình Triệu Phong thôi."

*Gốc là ném chậu, một nghi thức trong đám tang ở vùng quê…

Triệu Kiến Quốc cũng không tức giận, ai nói gì cũng chỉ hớn hở vui vẻ đáp: "Anh chị em trong nhà hòa thuận là đủ rồi."

Còn ở bên người Triệu Phong thì có một thanh niên trạc tuổi luôn mồm thúc đẩy, khuyến khích: "Nếu có được công việc này trong tay, sợ gì thanh niên tri thức Trang không chấp nhận cậu?"

Triệu Phong không vui: "Trang Lan chấp nhận tôi, nhất định là xem trọng sự ưu tú của tôi."

Thanh niên vừa nói:…

Con người cậu như thế nào, chẳng lẽ cậu còn chưa rõ sao?

"Triệu Phong sao mà bằng chị Miên Miên được."

Triệu Vân Vân túm Triệu Kha từ trong nhà ra, bất bình nói: "Mắc gì cứ nói đến chuyện chuyển công tác thì đều phải chuyển cho con trai vậy? Đi đâu cũng nghe mấy người này già mồm già miệng phiền chết được, đừng tưởng rằng chị không biết bọn họ ở sau lưng nói chị vô dụng, căn bản là bọn họ ghen tị mà thôi."

Triệu Kha dỗ cô ấy: "Đúng đúng đúng, chị nói gì cũng đúng."

Nhưng trong lòng cô cũng không đồng ý việc Triệu Vân Vân đánh giá chị gái với em trai cô như vậy, bất kỳ sự khinh thường phân biệt giữa người với người nào đều là trò đùa không hề vui.

Nhưng Triệu Vân Vân cũng thật tình tức giận vì cô, lúc này lo lắng hỏi: "Nếu vậy không phải em sẽ chịu thua thiệt sao?"

Vẻ mặt Triệu Kha tươi cười đắc ý, cố ý nói: "Riêng em thì khác, chịu thiệt thòi lại là phúc, chị em nói, chị ấy kiếm được bao nhiêu tiền đều để dành lại nuôi em."

Triệu Vân Vân nghe xong lập tức ghen tị.

Đôi mắt Triệu Kha dõi theo nhìn bầu trời trên cao: "Chị gọi em ra chỉ để nói những chuyện này? Chiều nay em còn phải đi công xã một chuyến làm thủ tục nhận việc cho chị em."

Triệu Kha kéo dài thời gian: "Trước tiên chị đừng hành động gì hết, chờ em trở về mình lại bàn tiếp được không?"

"Không được." Triệu Vân Vân chống nạnh: "Chị thấy có nữ thanh niên tri thức mới đến mà đã ngo ngoe rục rịch liếc mắt đưa tình với anh ấy rồi, lỡ như cô ta nhân cơ hội đến trước vượt mặt chị thì sao?"

"Nữ thanh niên tri thức, ai vậy?"- Triệu Kha tràn đầy phấn khởi hỏi.

Triệu Vân Vân bất đắc dĩ nói: "Chính là con nhỏ chỉ cần đứng trước mặt đàn ông là ấp a ấp úng đó."

Triệu Kha vốn tưởng rằng nam nữ chính đã có tiến triển, hóa ra không phải, hào hứng lập tức giảm đi phân nửa: "Vậy thanh niên tri thức Phó có để ý đến cô ta không?"

Triệu Vân Vân trong chốc lát đã vui mừng hớn hở trở lại: "Không có."

Triệu Kha gật gật đầu, thực sự chịu không nổi sự tra tấn này, liền nói: "Nếu như chị thích anh ấy, trước tiên cần phải để lại ấn tượng tốt trong lòng người ta, hiểu ý em không?"

Triệu Vân Vân tức giận: "Chị đã học tiểu học rồi mà."

"Không phải, ý em là, chị biết cách gây sự chú ý của thanh niên tri thức Phó không?"

Triệu Vân Vân hỏi: "Gây sự chú ý như thế nào?"

Triệu Kha vẽ đường cho con hưu Vân Vân chạy: "Chị nhìn thanh niên tri thức Phó, chị nghĩ xem anh ấy sẽ thích kiểu người gì?"

Triệu Vân Vân nghĩ nghĩ, thăm dò hỏi lại: "Có học thức?"

"Còn gì nữa?"

Triệu Vân Vân nói tiếp: "Xinh đẹp?"

Triệu Kha: "Về đặc điểm tính cách?"

Vẻ mặt của Triệu Vân Vân càng ngày càng không vui: "Dịu dàng, tài giỏi."

Đây đều là do cô ấy tự nói, không liên quan gì đến Triệu Kha, cũng không liên quan đến kiểu người thanh niên tri thức Phó thật sự thích*.

*Ý bảo hai người này đoán thôi mà làm như thật.

Nhưng Triệu Kha lại gật đầu rất chắc chắn: "Chị đã hiểu rõ rồi đó, bây giờ có cách này dễ nhất nè, đến nhà em, em lấy cho chị hai quyển sách, chị đem về đọc thử."

Triệu Vân Vân bị sốc, gì vậy, tự dưng lại lao đầu học tập vào lúc này? Nếu như cô ấy thật sự thích đọc sách, thì dễ gì chỉ tốt nghiệp tiểu học.

Triệu Kha nhíu mày: "Mới khó khăn bước đầu thôi mà đã làm chị chùn bước rồi sao?"

Vẻ mặt Triệu Vân Vân hiện tại khá nặng nề, mất một lúc lâu, cô ấy mới cắn răng đồng ý: "Được."

Triệu Kha cong môi, định bụng là Triệu Vân Vân sẽ không trụ nổi bốn ngày, để tránh cô ấy tìm mình nghĩ kế, cứ cách một thời gian sẽ không còn như trước đến kể cho cô nghe tất tần tật về thanh niên tri thức Phó.

Tốt quá, cuối cùng tai của cô cũng được nghỉ ngơi.

Triệu Kha đuổi Triệu Vân Vân đi, giữa trưa cả nhà sum vầy bên nhau ăn cơm, qua một giờ chiều, Triệu Kha lập tức dẫn chị gái rời nhà.

Trên đường đi hai chị em thay phiên nhau đạp xe, tầm 4:30 thì đến công xã.

Triệu Miên chỉ đến công xã được vài lần, những lần đến đều với mục đích mua đồ cho hợp tác xã tiêu dùng*, lộ trình chỉ đi trên một đường duy nhất, từ đầu đường đến hợp tác xã, rồi lại từ hợp tác xã đi ra đầu đường ngồi xe bò về.

*Hợp tác xã tiêu-dùng: là các hợp tác xã do người tiêu dùng thành lập và được quản lý một cách dân chủ nhằm mục đích thực hiện các nhu cầu và nguyện vọng của các thành viên của chúng.

Trời vẫn còn chưa tối lắm, vì thế Triệu Kha đã dẫn chị cả đi dạo bốn phía.

Ở trong nhà, đến tận bây giờ mọi mặt của Triệu Kha đều do Triệu Miên chăm sóc mà ra, nhưng đổi đến trên đường cái lạ lẫm, xung quanh là những người xa lạ, Triệu Miên mặt ngoài bình tĩnh, thực tế ánh mắt vẫn luôn dõi theo Triệu Kha, không dám rời cô quá xa.

Lúc đầu Triệu Kha không phát hiện điều này, nhưng khi nhận ra thì lập tức nắm chặt tay chị mình lại, dẫn cô ấy đi làm quen thế giới bên ngoài.

Ở đâu là đồn cảnh sát, ở đâu là Sở Y tế, cô còn chỉ cho chị cô nơi ở của bạn bè mình, nếu gặp chuyện thì có thể tìm người xin giúp đỡ…

Vào ban đêm, Triệu Kha đưa chị gái về ký túc xá của mình, thuận tiện để cho chị ấy quen biết nhóm công nhân ở đây.

Bởi vì Triệu Kha trước đây đối nhân xử thế rất tốt, nên mọi người đối xử với Triệu Miên đều rất nhiệt tình.

Hai chị em nằm chen chúc trên một cái giường, Triệu Miên cảm thấy trống trải đến không ngủ được, ghé vào tai em gái mình thì thầm: "Trước kia chị chỉ nghĩ em thông minh, nhân duyên tốt, không nghĩ đến em ở bên ngoài làm việc, được mọi người tin yêu, ưu ái nhiều như thế."

Triệu Kha ôm chặt chị ấy, tiếp thêm sức mạnh nói: "Sau này chị nhất định sẽ hơn em cho xem."

Một lúc sau, Triệu Miên mới nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Sáng hôm sau, Triệu Kha dẫn chị gái đi xử lý thủ tục trong nhà máy.

Ngoại hình, dáng dấp của Triệu Miên rất đẹp mắt, vì thế thu hút rất nhiều nam công nhân không quen và quen với Triệu Kha lại đây nói chuyện, kèm theo nghe ngóng.

Bọn họ đều muốn ủi cây cải trắng này về nhà*, tâm bảo vệ chị gái của Triệu Kha được nhấc lên, cười mắng đuổi mấy “con lợn” này đi.

*Hình như con lợn rất thích uốn, khoét cây cải trắng, nên ý câu này là Triệu Miên đang bị nhòm ngó, chờ thời cơ đến thì sẽ được “mang” về nhà.

Những nam công nhân này cười hi hi ha ha rời đi, nhưng vẫn không ngừng quay đầu lại nhìn, khiến cho Triệu Miên cực kì xấu hổ.

Vào lúc này, Triệu Kha càng xem càng cảm thấy nguy cơ bé cừu non nhà mình sắp lọt vào ổ sói, nghĩ đến việc chị cô vài năm nữa sẽ bị con sói nào đó hốt về nhà, ghen ghét không thôi.

Thủ tục hoàn tất, Triệu Miên đã chính thức trở thành người học việc ở nhà máy vòng bi.

Triệu Miên không nỡ để cô đi, một đường đi đến cửa nhà máy, mới dừng bước lại nói đôi câu với Triệu Kha: "Em còn phải đem hành lý về mà, cứ đạp xe đạp đi, đừng giữ lại cho chị."

Triệu Kha nghĩ cô có rất nhiều thời gian đi qua đi về công xã, cũng có thể đưa đón chị cả đi làm, vì thế liền ngồi lên xe đạp: "Chị, chị về đi, khi nào em rảnh sẽ đến tìm chị."

Triệu Miên đứng tại chỗ, mãi cho đến khi bóng dáng của em gái dần dần biến mất, mới bước vào nhà máy vòng bi.

Hai chị em bên đây thuận lợi không gặp trở ngại gì, thì bên ủy ban đội ở thôn Triệu lại hoàn toàn đối lập.

Sáng sớm, một bà lão nhỏ gầy, tóc bạc phơ đứng trước ủy ban đội, ngay trước mặt nhóm Triệu Tân Sơn và Dư Tú Lan, khóc lóc om sòm: "Triệu Miên đi làm ở nhà máy, thì sao công việc để trống lại dành cho Triệu Kha?"

"Làm sao? Đội sản xuất bây giờ đã rơi vào tay Dư Tú Lan rồi phải không?"

Cũng may là bà lão này mù chữ, nếu không thì đã chỉ thẳng vào mặt Dư Tú Lan nặng nề chỉ trích bà lấy việc công làm việc tư.

Rất nhiều nhân viên công xã nghe tiếng ồn ào nên chạy tới vây xem, đứng trong khuôn viên của ủy ban đội, châu đầu vào nhau thì thầm thảo luận.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc