Lâm Lan Lan liếc nhìn Lâm Hồng Kiệt một cái, thấy cậu ấy không chú ý đến phía mình, vội vàng cho một ít nấm ngon vừa hái vào không gian để bảo quản tươi.
Không chỉ vậy, cô còn cho một ít rau dại vào trong.
Nếu không phải sợ Lâm Hồng Kiệt chú ý, cô hận không thể tống cả chiếc gùi vào không gian.
Hai chị em bận rộn mãi cho đến khi mặt trời lặn mới hái xong nấm.
Lâm Hồng Lãng đã về đến nhà từ sớm, ngóng đợi mãi mà không thấy hai người trở về, vì không yên tâm nên anh ấy bèn vào núi tìm.
Dưới chân núi, ba người gặp nhau.
"Anh, chúng em hái được rất nhiều nấm." Lâm Hồng Kiệt vừa nhìn thấy Lâm Hồng Lãng liền không kìm được chạy vụt tới, cái miệng nhỏ còn ríu rít khoe không ngừng.
Lâm Hồng Lãng liếc nhìn tay cậu ấy một cái: "Nấm đâu?"
"Ở chỗ chị ấy rồi."
Cậu ấy không mang gùi, hai tay cũng không cầm được nhiều nên Lâm Lan Lan đã lấy chút rau dại ra, bó thành hai bó để cậu ấy mang giúp một ít.
Lâm Hồng Lãng nhìn lướt qua chiếc gùi đã đầy ắp, giơ tay ra định đỡ lấy.
"Không nặng đâu, em tự mang là được rồi." Lâm Lan Lan theo phản xạ luôn coi bản thân như một người lớn, mà thực tế thì cô đúng là lớn tuổi hơn Lâm Hồng Lãng.
Lâm Hồng Lãng nắm lấy mép gùi, không cho phép cô lảng tránh, mang theo chút bá đạo mà giành lấy chiếc gùi: "Có anh ở đây, sao đến lượt em phải xách?"
Nhìn bóng lưng cao lớn của anh ấy, trái tim Lâm Lan Lan mạnh mẽ đập thịch hai tiếng, giống như vừa bị thứ gì đó đánh trúng.
Đây chính là cảm giác có người thân sao?
Thật tốt biết bao.
"Sao không đi, đứng ngây ra đó làm gì?" Lâm Hồng Lãng quay đầu lại nhìn.
"Em tới đây." Lâm Lan Lan cong môi mỉm cười, sải bước nhanh tiến tới.
Lâm Hồng Kiệt và Lâm Hồng Lãng đều mang theo cảm giác không chân thực mà đặt bát xuống.
Lâm Lan Lan dọn bát đũa đi rửa sạch.
Hôm nay trở về muộn, trong thôn vẫn chưa có điện. Đèn dầu hỏa là thứ xa xỉ, nhà họ Lâm đương nhiên là không có.
Lâm Lan Lan liền đốt một ngọn đuốc để soi sáng.
Lúc này Lâm Hồng Lãng và Lâm Hồng Kiệt mới hoàn hồn, vội vàng chạy tới phụ giúp.
Trong nhà họ không có chuyện đàn ông thì không được rửa bát.
Sau khi xong việc, Lâm Lan Lan gọi Lâm Hồng Lãng lại:
"Anh, em có chút chuyện muốn nói với anh."
Nói chuyện trong bếp dễ bị nghe trộm, thế nên Lâm Lan Lan và Lâm Hồng Lãng liền ra nhà chính.
"Anh, em muốn mang nấm và một phần rau dại đi bán để kiếm tiền mua một ít rau củ dễ dự trữ."
Trong nhà đã hết rau rồi. Mùa đông sắp đến, lúc đó trên núi cũng chẳng còn rau dại để đào nữa. Hơn nữa dầu, muối... Đều cần tiền để mua, vì vậy Lâm Lan Lan cảm thấy việc kiếm tiền là vô cùng cấp bách.
"Không được, bị bắt là cắt đuôi đấy." Lâm Hồng Lãng nghiêm khắc phản đối.
"Cắt thì cắt vậy." Lâm Lan Lan không hề sợ hãi chút nào.
Thời buổi này, kẻ nhát gan thì chết đói, kẻ gan to thì no căng bụng.
Lâm Hồng Lãng bị cô làm cho tức đến mức tim đau quặn thắt: "Em biết cắt đuôi là thế nào không? Bị kéo đi diễu hành, bắt đi học tư tưởng chính trị, thậm chí còn phải cải tạo lao động nữa!"
"Cải tạo xong em lại là một hảo hán!"
Lâm Lan Lan tỏ vẻ, cô đã lao động hai đời người rồi, còn sợ gì cải tạo lao động nữa?
Diễu hành cho người ta xem ư? Chỉ là để người ta ngắm nghía một chút thôi, chuyện nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

