Chờ mãi vẫn chẳng có phản ứng gì, cô bé tức tối kéo quần lót xuống, ngoáy ngoáy mũi rồi búng cục ráy mũi trên ngón tay về phía màn sáng.
“Hừ!”
[Khởi động hoàn tất. Phát hiện trí thông minh của ký chủ quá thấp, mở chế độ trẻ nhỏ]
Thiết Chùy: Tuy nghe chẳng hiểu gì, nhưng vẫn cảm thấy mình vừa bị mắng.
[Hoàn thành nhiệm vụ: Thu thập mười chiếc quần lót. Phần thưởng: Một con lợn và nhận danh hiệu Hiệp sĩ Quần lót]
[Cập nhật nhiệm vụ: Thu thập đôi tất thối của Vương Hồng Lan để mở khóa thêm vật phẩm]
Nội dung trên màn sáng cũng thay đổi theo. Trên đó vẽ mười chiếc quần lót = một con lợn.
Một chiếc tất thối = ba viên kẹo.
???
Một con lợn!!
Hai mắt Thiết Chùy sáng rực, lập tức nhặt chiếc quần lót dưới đất lên.
Chiếc quần lót biến mất, Thiết Chùy lại nhắm đến chiếc quần lót của cha đang treo trên dây.
Làm mất ba chiếc quần lót, Thiết Chùy vui vẻ nhảy xuống khỏi ghế rồi về phòng ngủ.
…………
Cùng lúc đó, tại Nhà trưng bày Thời Không trong vũ trụ thứ nguyên, một chiếc quần lót hoa to lặng lẽ xuất hiện trong tủ kính trưng bày.
Bên cạnh còn có một dòng chú thích:
“Một chiếc quần lót đến từ Lam Tinh cổ đại cách đây ba mươi lăm nghìn năm.”
……………
Đến khi Thiết Chùy tỉnh ngủ, trong phòng chỉ còn mình cô bé.
Đầu tóc rối bù như tổ quạ, cô bé đi nhà xí giải quyết xong rồi chạy một vòng quanh sân, nhưng không thấy bóng dáng Lưu Thúy Hoa đâu.
Nhìn con lợn trên màn sáng xanh, Thiết Chùy lén lút đi vào phòng Lưu Thúy Hoa.
Lục tung hết một lượt, cô bé tìm được hai chiếc quần lót, trong đó có một chiếc đã sờn chỉ.
Sau đó cô bé lại chạy về phòng mình, lục lọi tìm được bốn chiếc.
Biểu tượng quần lót trên màn sáng cứ giảm dần. Thiết Chùy đưa bàn tay nhỏ ra đếm:
“Một, hai.”
Còn thiếu hai chiếc nữa, chuyện này khiến cô bé đau đầu.
Bộ não ít ỏi không ngừng xoay chuyển, cuối cùng thật sự nghĩ ra được cách.
Mở cổng sân, Thiết Chùy thấy Lưu Thúy Hoa đang ngồi ở chỗ ngoặt, vừa xe dây thừng gai vừa buôn chuyện với bà Trương ở nhà đối diện.
“Chị Tiểu Hoa!”
Lâm Tiểu Hoa đang giặt quần áo ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Thiết Chùy, khóe miệng cô bé nở một nụ cười ngượng ngùng.
“Thiết Chùy, em chạy chậm thôi.”
Thiết Chùy thở hổn hển, xua tay tỏ ý mình không sao.
“He he.”
Thiết Chùy nhe răng cười, đặt một viên kẹo vào tay Tiểu Hoa.
“Chị Tiểu Hoa, em bàn với chị chuyện này nhé.”
Tiểu Hoa nhìn viên kẹo rồi nuốt nước miếng. Dù biết Thiết Chùy chắc chắn chẳng có ý định gì tốt, cô bé vẫn dè dặt hỏi:
“Em nói trước xem là chuyện gì.”
Thiết Chùy ghé lại gần, thì thầm một hồi.
Nghe xong, Tiểu Hoa hơi nhíu mày:
“Thiết Chùy, em lấy quần lót làm gì?”
“Có việc dùng!”
Lâm Tiểu Hoa đưa viên kẹo trả lại:
“Không được, mẹ chị sẽ đánh chết chị mất.”
Thiết Chùy nghĩ đến người thím Hai có khuôn mặt cay nghiệt kia, bản thân cũng hơi sợ.
Cô bé ngồi phịch xuống đất, xua tay:
“Không sao, em mời chị ăn kẹo.”
Vừa ăn kẹo, Tiểu Hoa chợt nhớ đến hai chiếc quần lót rách mà mẹ mình thay ra mấy hôm trước, liền hỏi:
“Thiết Chùy, đồ rách có được không?”
Nếu bị phát hiện thì cùng lắm chỉ bị mắng vài câu, không đến mức bị đánh.
Mắt Thiết Chùy lập tức sáng lên, vui mừng gật đầu:
“Được! Chỉ cần là quần lót thì cái gì cũng được!”
Giặt quần áo xong, Thiết Chùy đi theo Tiểu Hoa về nhà.
Vừa bước vào sân, Tiểu Thảo ba tuổi đã chạy tới, giọng non nớt gọi:
“Chị.”
Thiết Chùy xoa đầu cô bé, lấy một viên kẹo từ trong túi ra.
“Tiểu Thảo ngoan.”
Ra dáng chị gái vô cùng.
Tiểu Hoa đi vào nhà, lấy ra hai chiếc quần lót rách đến mức không nỡ nhìn, hơi ngượng ngùng hỏi:
“Thiết Chùy, em xem cái này có được không?”
Thiết Chùy lập tức đưa tay nhận lấy:
“Được ạ, cảm ơn chị Tiểu Hoa!”
Thấy mình có thể giúp được, Tiểu Hoa lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao cô bé cũng không thể ngày nào cũng ăn không đồ của Thiết Chùy.
“Em yên tâm, chị không nói cho người khác đâu.”
Mặc dù cô bé chẳng biết Thiết Chùy lấy quần lót rách để làm gì.
Thiết Chùy cười ngọt ngào:
“Vâng, vậy em về nhà trước nhé. Ngày mai em lại đến chơi với chị.”
Nhìn bóng lưng vui vẻ của Thiết Chùy, Tiểu Hoa có chút hâm mộ.
Giá mà cô bé cũng được cha thương mẹ yêu như Thiết Chùy thì tốt biết mấy.
Nhưng mẹ của cô bé...
Thôi, cứ nấu cơm trước đã. Không thì lát nữa mẹ về, cô bé lại bị mắng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)