Khi Vu Hương Linh đi sang thì thấy Triệu Cảnh Niên đang khom lưng nhào bột, còn Vân Biên Nguyệt thì thong thả ngồi trên giường sưởi đọc sách. Trong lòng cô ấy không khỏi dâng lên một chút hâm mộ. Tuy rằng trong điểm thanh niên tri thức, mấy cô nàng kia cứ bàn ra tán vào, bảo Triệu Cảnh Niên và Vân Biên Nguyệt chưa kết hôn mà ngày ngày dính lấy nhau như sam là không đứng đắn, nhưng nếu có một đối tượng biết quan tâm, chăm sóc mình như thế, cô ấy cũng cam lòng bị người ta bàn tán.
Vân Biên Nguyệt nhìn thấy Vu Hương Linh đến, bèn tiện tay bỏ cuốn thoại bản trong tay vào tủ đầu giường, nhưng thực chất là thu ngay vào cung Vị Ương. Cô mỉm cười hỏi: “Hương Linh, cậu tìm tớ có việc gì à?”
Để tránh bị người khác phát hiện, mấy cuốn thoại bản lấy từ cung Vị Ương ra đều được Triệu Cảnh Niên dùng báo cũ bọc lại cẩn thận. Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ đó là một quyển sách cũ được nâng niu mà thôi.
“Ngày mai có xe bò lên công xã đấy, cậu có muốn đi hợp tác xã cung ứng tiếp thị mua ít đồ không? – Vu Hương Linh nói rõ mục đích mình sang đây.”
Nói về điều kiện của các nữ thanh niên tri thức ở đây, ngoài Vân Biên Nguyệt có khoản tiền tiếp tế gửi về mỗi tháng là nhất định giàu có ra, thì người có điều kiện tốt thứ hai chính là Vu Hương Linh. Sống chung dưới một mái nhà với những người khác, cô ấy cũng chẳng muốn bị đám thanh niên tri thức cũ chiếm hời chút tiện nghi nào. Vì vậy, người duy nhất cô ấy có thể chơi thân được chỉ có Vân Biên Nguyệt. Không chỉ bởi vì hai người là bạn học cũ từ thời cấp ba, mà còn vì đôi bên đều biết giữ ý, không bao giờ lợi dụng lẫn nhau.
Chuyến xe bò ngày mai cũng là chuyến xe cuối cùng lên công xã trước khi vụ thu hoạch mùa thu bắt đầu. Nếu lần này không đi, phải đợi hơn nửa tháng nữa mới lại có chuyến tiếp theo.
“Đi chứ, tớ chắc chắn đi rồi!” – Vân Biên Nguyệt vừa nghe đến "hợp tác xã cung ứng tiếp thị" là hai mắt sáng lên. Đến cái thời đại này lâu như vậy, cô vẫn chưa một lần được lên công xã xem thử ra sao.
Nhận được câu trả lời chắc chắn từ Vân Biên Nguyệt, Vu Hương Linh cũng không nán lại trong phòng nữa. Một là vì trong phòng còn có một Triệu Cảnh Niên cao lớn, tỏa ra áp lực không thể ngó lơ đang đứng nhào bột; hai là nếu còn ở lại xem căn phòng ấm cúng này, cô ấy sợ mình sẽ không kìm được lòng mà mở miệng xin dọn qua đây ở cùng mất.
Căn phòng vốn rách nát, tồi tàn này đã được một tay Triệu Cảnh Niên cải tạo thành một tổ ấm nhỏ vô cùng gọn gàng, ấm áp. Vu Hương Linh không dày mặt đến mức đòi dọn đến để chiếm tiện nghi. Căn phòng lớn cô ấy đang ở phải nhồi nhét tới sáu nữ thanh niên tri thức. Trước đây khi Vân Biên Nguyệt chưa dọn ra ngoài thì không cảm thấy gì, giờ có sự so sánh rõ rệt, Vu Hương Linh cũng khao khát có một không gian riêng tư cho mình. Hơn nữa, nếu Vân Biên Nguyệt và Triệu Cảnh Niên kết hôn, căn phòng nhỏ này chính là phòng cưới của hai người họ.
Sau khi nhào bột xong, Triệu Cảnh Niên đậy nắp gỗ lại để ủ bột. Hắn liếc nhìn xung quanh rồi thản nhiên nói: “Căn phòng này của nàng đang có kẻ đỏ mắt ghen tị đấy.”
Vân Biên Nguyệt nhướng mày. Căn phòng nhỏ này tuy là tài sản công của đại đội Phú Hưng, nhưng lại do một tay Triệu Cảnh Niên bỏ tiền bỏ công ra sửa chữa: “Đại đội trưởng đã ký văn bản hứa chắc chắn sẽ không sắp xếp thêm ai dọn vào đây rồi. Ký túc xá nữ bên kia vẫn còn chỗ nhét thêm vài người, cùng lắm thì vẫn còn mấy gian nhà nát ở sân sau mà.”
Triệu Cảnh Niên liếc cô một cái, không để cô lấp liếm cho qua chuyện: “Nếu hai ta kết hôn thì sẽ không còn ai có quyền cưỡng chế nhét người mới vào đây nữa. Theo chính sách thanh niên tri thức xuống nông thôn, sang năm chắc chắn sẽ có đợt người mới về đại đội. Đến lúc đó phòng ốc không đủ ở, nói không chừng Đại đội trưởng sẽ bảo nàng tạm thời thu lưu người khác. Cái giường sưởi của phòng này vốn chẳng rộng rãi gì, hai ta nằm là vừa vặn nhất.”
Dứt lời, Triệu Cảnh Niên búng một viên đá nhỏ đóng sập cửa phòng lại. Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa khép chặt, hắn đã lập tức áp tới, kéo mạnh Vân Biên Nguyệt ôm chặt vào lòng.
Vân Biên Nguyệt không hề phản kháng, ngoan ngoãn đưa tay ôm lại thắt lưng người đàn ông trước mặt: “A Niên, chàng lại muốn làm cái gì đây?”
Triệu Cảnh Niên vùi đầu, cọ cọ vào cổ cô đầy quyến luyến: “Nguyệt Nhi.”
“Ừm.” – Vân Biên Nguyệt thừa hiểu hắn đang nghĩ gì. Tuy rằng cái đêm hôm ấy làm cô đau đến phát khóc, nhưng sau đó cũng không phải là không có lúc thoải mái... Có điều, lúc vừa bắt đầu thì thực sự rất đau.
Triệu Cảnh Niên giống như một chú mèo lớn, hết cọ lại dụi vào người trong lòng, chốc chốc lại thấp giọng gọi tên cô, nhưng tuyệt nhiên không chịu mở miệng nói thẳng ra là mình muốn cái gì.
Vân Biên Nguyệt nhẹ nhàng luồn ngón tay vuốt tóc cho hắn. Mái tóc đen tuyền từng dài như thác nước kiếp trước nay đã bị cắt ngắn ngủn, khiến cô nhất thời vẫn chưa quen tay: “A Niên, chúng ta còn chưa thành thân đâu đấy.”
Mục đích đã đạt được, Triệu Cảnh Niên chống hai tay lên vai Vân Biên Nguyệt, nghiêm mặt hỏi: “Vậy sau khi chúng ta thành thân thì chuyện đó là được phép rồi đúng không?”
Nhìn Triệu Cảnh Niên lúc này tràn ngập dáng hình mình trong mắt, Vân Biên Nguyệt khẽ gật đầu: “Ừm.”
Triệu Cảnh Niên lập tức đưa ngón tay út của mình ra, ngoắc chặt lấy ngón tay út của cô: “Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.”
Vân Biên Nguyệt rướn người lên, ghé sát vào "bẹp" một cái rõ kêu lên má hắn: “Đóng dấu rồi nhé.”
Triệu Cảnh Niên vui mừng khôn xiết, ôm siết lấy cô vào lòng. Trong một thoáng, hắn bỗng cảm thấy việc có quay trở lại được hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Hai người quấn quýt một lát, Triệu Cảnh Niên mới sực nhớ ra việc ngày mai, bèn hỏi cô định mua những gì ở hợp tác xã cung ứng tiếp thị.
“Dầu hỏa chắc chắn phải mua rồi, bánh kẹo điểm tâm cũng mua một ít, nếu có thể mua được sữa bột mạch nha thì càng tốt.” – Vân Biên Nguyệt vừa lẩm bẩm tính toán vừa ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Dù sao đã sống ở thời đại này thì phải hòa nhập, đồ đạc có thể ít nhưng không thể không có.
Triệu Cảnh Niên khẽ ho một tiếng, chợt nhớ tới chiếc quần lót bị mình vụng về giặt rách hôm qua, hắn ngập ngừng: “Nguyệt Nhi, nàng... có thể làm cho ta hai chiếc quần lót được không?”
Vân Biên Nguyệt đang mải nhẩm xem mình còn thiếu thứ gì, bất thình lình nghe thấy lời hắn thì vô thức đáp lời: “Được chứ.”
Đến khi định thần lại, hiểu rõ "quần lót" là cái gì, vành tai cô lập tức đỏ bừng lên như rỉ máu.
Triệu Cảnh Niên sợ tiểu Hoàng hậu của mình sẽ đổi ý, lập tức đứng bật dậy trốn thẳng ra ngoài: “Ta đi gánh nước trước đây!”
Nhìn bóng lưng chạy trốn của hắn, Vân Biên Nguyệt bật cười, rồi bắt đầu tập trung ý thức tìm kiếm vải vóc trong cung Vị Ương. Quần áo của Đế - Hậu trước đây đa phần đều làm từ gấm vóc, lụa là cao cấp, chỉ có một số ít vải mộc thô là giống với chất liệu thời này. Để giữ lối sống kín tiếng, cô chuyển hướng thần thức sang kho của các cung nữ. Quả nhiên, cô phát hiện ra có tới năm hòm xiểng lớn chứa toàn vải thô và vải bông. Số vải này dư sức cho hai người họ may quần áo mặc cả mấy chục năm.
Đến khi Triệu Cảnh Niên gánh nước trở về, hắn thấy Vân Biên Nguyệt đang ngồi trên giường sưởi lúi húi may vá cái gì đó. Lại gần nhìn kỹ, hắn liền nhận ra đó là chiếc quần lót của mình. Sợ tiểu Hoàng hậu thẹn quá hóa giận mà vứt bỏ giữa chừng, hắn vội vàng đổ nước vào vò rồi lại xách đòn gánh chuồn lẹ ra ngoài tiếp tục gánh nước.
Khi vò nước đã được đổ đầy ắp, Vân Biên Nguyệt cũng vừa vặn may xong chiếc quần cho hắn.
“Nguyệt Nhi của ta thật khéo tay, nàng xem đường kim mũi chỉ này giấu khéo biết bao nhiêu!”– Triệu Cảnh Niên vừa cầm lấy chiếc quần đã không tiếc lời ca ngợi.
Vân Biên Nguyệt tự hào ưỡn ngực. Trong ký ức của nguyên thân, cô từng thấy người mẹ ở kiếp này may quần áo cho cha, đương nhiên bao gồm cả mấy món đồ mặc bên trong. Cô chỉ cần lục lọi trí nhớ một chút là biết cách làm ngay: “Tất nhiên rồi, tay nghề nữ công của bổn cung là học từ các danh sư già ở Giang Nam đấy nhé!”
Hồi còn ở Đại Hạ, Vân Biên Nguyệt vốn là đích nữ của Vân gia. Tuy cha cô là đích thứ tử không được kế thừa tước vị, nhưng cô vẫn là cháu gái ruột của Định Viễn Hầu. Học đường trong phủ Vân gia mời thầy về dạy dỗ các tiểu thư toàn là những bậc danh gia lỗi lạc, ngay đến môn nữ công cũng do Trần đại gia của Giang Nam chức tạo đích thân chỉ dạy. Vân Biên Nguyệt học cầm kỳ thi họa chỉ ở mức bình thường, nhưng riêng khoản nữ công thêu thùa thì luôn đứng đầu đám chị em, đạt mức giáp đẳng. Nếu cô không phải là thiên kim thế gia, Trần sư phó năm đó đã dứt khoát nhận cô làm đồ đệ truyền thừa y bát rồi.
“Nguyệt Nhi thật lợi hại, ở thời đại này nghề thợ may kiếm sống tốt lắm đấy.” – Triệu Cảnh Niên tiếp tục ra sức nịnh nọt.
Ở đại đội Phú Hưng này, mùa đông người dân thường có khoảng ba tháng "mèo đông" (ở ẩn trong nhà tránh rét, không phải ra đồng). Đây cũng là lý do vì sao mẹ của nguyên thân lại sắp xếp cho cô xuống nông thôn cắm trại ở vùng này, bởi vì cứ đến kỳ mèo đông là các thanh niên tri thức có thể xin giấy phép về lại thủ đô thăm thân nhân.
Nghĩ đến người mẹ của thân xác này, Vân Biên Nguyệt liền tính toán cuối năm nay phải tranh thủ về một chuyến. Năm ngoái sau vụ thu hoạch thu cô kiệt sức quá, thành ra lỡ mất dịp về thủ đô thăm nhà.
Triệu Cảnh Niên đang vừa nhào bột vừa nghe cô nói, hắn trầm ngâm một lát rồi gật đầu tán thành: “Nên về một chuyến. Tuy thời đại này đề cao tự do hôn nhân, nhưng ta vẫn muốn có được sự đồng ý từ gia đình nàng. Đương nhiên, họ có bằng lòng hay không cũng chẳng sao cả, ta chỉ là thông báo chứ không phải xin ý kiến của họ. Trở về đi, chúng ta thành thân thì vẫn nên nói với gia đình một tiếng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

