Trần Tiểu Hoa đợi mẹ mình ngừng càm ràm mới đem chuyện vừa rồi suýt chút nữa đụng mặt chú hai, phải cố tình đi đường vòng ra kể: "Mẹ, nếu con không tránh chú hai thì ba cái bánh cao lương này đến tay mẹ chắc chỉ còn lại đúng một cái thôi."
Vương Xuân Hoa vừa nghe nhắc đến người chú hai của con gái thì mặt mũi liền sầm sì như táo bón. Lương thực trong nhà mỗi ngày ăn bao nhiêu đều có định mức cố định cả. Chú hai đã dậy từ năm giờ sáng ăn lót dạ trước rồi mới ra ngoài, nếu không ăn được thì kiểu gì chú ta cũng kiếm cớ không chịu đi bắt đầu làm việc. Bà nội tụi nhỏ lại cứ chiều chuộng chú hai, nếu bánh cao lương mà bị cướp mất thì đúng là chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt thôi. "Coi như mày còn lanh lợi. Lát nữa về nhà phải trông em cho kỹ, trời nắng nôi thế này đừng có dắt em ra ngoài đường biết chưa?"
"Con biết rồi ạ." – Trần Tiểu Hoa gật đầu, chẳng mảy may nghĩ việc trông em có gì không đúng.
Sau khi nghỉ ngơi nửa tiếng, Triệu Cảnh Niên gánh mấy sọt ngô trong ruộng về kho trước, để Vân Biên Nguyệt làm việc nhẹ nhàng nhất là bẻ ngô.
Vân Biên Nguyệt vừa bẻ vừa đếm thầm, làm vậy cho thời gian trôi nhanh hơn một chút.
Triệu Cảnh Niên gom hết số ngô có thể gánh được đem đi. Nhìn những cây ngô ngả nghiêng đổ rạp, hắn cầm liềm lên vung tay loẹt xoẹt chặt một hồi ra trò. Thu hoạch ngô không chỉ là gom bắp về kho hàng, mà còn phải chặt sạch thân cây, bó lại thành từng bó gọn gàng rồi gánh về sân phơi. Bởi vì có năm người ta từng đánh nhau vỡ đầu sứt trán chỉ vì một bó thân ngô, nên đại đội đã ra quy định sẽ tịch thu để thống nhất phân phối.
Đến khi Vân Biên Nguyệt bẻ gãy cái bắp ngô cuối cùng, cả người cô đã rã rời, chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức, Vân Biên Nguyệt bắt đầu bó thân ngô, gom hết đống này mang về là có thể kết thúc công việc rồi.
Vương Xuân Hoa mệt đứt hơi, đứng thẳng lưng nghỉ một lát thì thấy Vân Biên Nguyệt vừa mới nghỉ ngơi đã lại lúi húi bó cây ngô, liền lên tiếng: "Thanh niên tri thức Vân sao không nghỉ thêm lát nữa? Thanh niên tri thức Triệu đã bảo nghỉ thì cô cứ nghỉ đi. Tiện dịp bây giờ còn là con gái con lứa, đàn ông người ta nhường thì mình cứ nhận, chứ đợi đến lúc kết hôn rồi thì chẳng còn cái đãi ngộ ấy đâu."
Vân Biên Nguyệt mỉm cười lịch sự: "Tôi bó sẵn thế này lát nữa gánh về cho nhanh thím ạ, không sao đâu, tôi khỏe rồi."
Vương Xuân Hoa dùng giọng điệu của người đi trước, tỏ vẻ tức tối vì Vân Biên Nguyệt không biết điều: "Cô cứ đợi mà xem, cưới xin xong mới biết đàn ông thằng nào cũng lười chảy thây ra thôi."
Vân Biên Nguyệt chẳng muốn nghe Vương Xuân Hoa truyền thụ ba cái kinh nghiệm đạo lý cách vợ chồng ở bên nhau gì cả. Cô và Triệu Cảnh Niên tính ra đã thành thân với nhau được bốn năm, có chuyện gì mà cô không biết chứ. "Thím ơi, chú Nhất Lai đang đi về phía này kìa."
Vương Xuân Hoa nhìn thấy chồng mình đi tới, liền hỏi: "Bên kia ông bẻ xong rồi à?"
Trần Nhất Lai chưa kịp mở miệng đã bị lời hỏi han của vợ làm cho nghẹn họng, nhỏ giọng đáp: "Chưa, chú hai bị say nắng rồi. Lát nữa chúng ta phải qua làm giúp phần nhiệm vụ của chú ấy."
Âm lượng của Vương Xuân Hoa lập tức tăng vọt lên: "Cái gì? Đang lúc trời sắp lập thu chứ có phải ngày hè oi bức đâu mà say với chả nắng? Chú hai lại vờ vịt trốn việc chứ gì!"
Bà già nhà họ Hoa đứng gần đó liền bật cười ha hả: "Người ta có vờ vịt đâu nào. Thằng Trần Nhị Lai từ nhỏ thân thể đã yếu ớt rồi, đặc biệt cứ vào mùa gặt vụ hè với gặt vụ thu là nó lại dễ dàng đổ bệnh ấy mà."
Lỗ tai Trần Nhất Lai đỏ bừng lên vì xấu hổ, không muốn đứng lại đây lâu: "Mẹ bảo chúng ta qua giúp đấy, bằng không buổi trưa cả nhà nhịn cơm luôn."
Nói xong, Trần Nhất Lai chẳng thèm đợi vợ trả lời, ba chân bốn cẳng chạy biến như chạy trốn.
Vương Xuân Hoa nhìn chồng chạy mất dép, tức mình ngồi phịch xuống đất khóc rống lên. Khóc bà mẹ chồng thiên vị, khóc gã chồng nhu nhược, mắng chú hai lười biếng, rồi lại khóc cho cái số mạng khổ cực của mình: "Tôi đúng là xui xẻo tám đời mới vớ phải cái nhà chồng như thế này mà!"
Vân Biên Nguyệt đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cảnh phụ nữ nông thôn ngồi đất chửi đổng, mấy thứ trong ký ức của nguyên thân thì không tính.
Người xung quanh chỉ đứng nghe chứ chẳng có ai lại gần an ủi. Làm lụng cả buổi sáng ai nấy đều mệt rã rời, lại thêm cái nắng ngày một độc địa, họ chỉ muốn thu dọn cho xong đống ngô để mau chóng đi về.
Vân Biên Nguyệt lần đầu trải nghiệm chuyện này nên cũng không dám tùy tiện lại gần an ủi Vương Xuân Hoa, mãi đến khi Triệu Cảnh Niên vác đòn gánh quay trở lại, Vương Xuân Hoa mới ngừng thút thít.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, chút đồng cảm và ấn tượng tốt ít ỏi của Vân Biên Nguyệt dành cho Vương Xuân Hoa liền tan thành mây khói.
Vương Xuân Hoa vừa dứt tiếng khóc liền lật đật bày ra bộ mặt tươi cười, dày mặt mở miệng cầu xin: "Thanh niên tri thức Triệu, cậu xem có thể giúp tôi gánh đống ngô này về kho được không? Tôi còn mấy chỗ khác chưa bẻ xong nữa."
Vân Biên Nguyệt lập tức bước lên chắn ngay trước mặt Vương Xuân Hoa. Đùa chút chơi chắc, không thân chẳng quen thì giúp cái nỗi gì? Chắc bà ta nhìn trúng thanh niên tri thức nam da mặt mỏng nên mới dám mở miệng đây mà. Đàn ông của mình thì mình phải tự xót chứ: "Không được đâu thím ơi, A Niên nhà tôi mệt lắm rồi. Anh ấy làm cố thêm chút việc là tôi xót đứt ruột ra đấy."
Triệu Cảnh Niên nhìn nàng tiểu Hoàng hậu đang đứng ra bảo vệ mình thì khẽ nở nuọc cười nuông chiều. Hắn hoàn toàn ngó lơ ánh mắt khẩn cầu của Vương Xuân Hoa, tự cúi người xuống bó đống thân ngô của mình. Chẳng việc gì phải lãng phí thời gian và tinh lực vào những người và những việc không đáng, có công phu đứng đấy thì thà làm cho nhanh cho xong việc. Còn chuyện đấu khẩu thế này, cứ để tiểu Hoàng hậu ra tay là hợp lý nhất.
Vương Xuân Hoa cứ ngỡ vừa rồi mình vừa truyền thụ chút kinh nghiệm vợ chồng cho Vân Biên Nguyệt thì giữa hai bên cũng gọi là có chút giao tình. Không ngờ Vân Biên Nguyệt lại là đứa cứng đầu không biết tiếp thu như vậy, làm uổng công bà ta tốn bao nhiêu nước bọt: "Vừa rồi tôi dạy bảo cô bao nhiêu điều, sao cô không thể giúp tôi làm nốt chút việc này chứ? Tuổi còn trẻ mà đã..."
Vân Biên Nguyệt giơ tay ngắt lời Vương Xuân Hoa. Cô mở to đôi mắt trong veo đầy vẻ vô tội, mặt mũi tràn ngập sự hồn nhiên: "Thím ơi, chính cuộc hôn nhân của thím còn đang rối như canh hẹ, thím định truyền thụ kinh nghiệm gì cho tôi cơ? Truyền cho tôi cách làm sao để không quản nổi chồng mình à?"
Vương Xuân Hoa bị lời của Vân Biên Nguyệt làm cho đứng hình, hơi thở mỗi lúc một dồn dập, thân hình cũng theo đó mà lảo đảo như sắp ngã.
Vân Biên Nguyệt hơi chột dạ nhìn Vương Xuân Hoa, đang lưỡng lự không biết có nên tiến lên đỡ bà ta một tay hay không. Giây tiếp theo, Vương Xuân Hoa lại bắt đầu khóc lớn, lần này khóc còn thảm thiết, đau lòng hơn cả lúc nãy: "Tôi... Thôi thím đừng khóc nữa, tôi rút lại lời vừa rồi là được chứ gì."
Bà già nhà họ Hoa buổi sáng vừa cãi nhau một trận lôi đình với Vương Xuân Hoa, giờ thấy bà ta đau lòng liền chống nạnh cười nhạo: "Ha ha, thanh niên tri thức Vân cô nói chuẩn không cần chỉnh! Mấy chuyện ruồi bu trong nhà mình còn chưa dàn xếp ổn thỏa mà còn không biết ngượng đi dạy người ta đạo lý cách vợ chồng ở bên nhau. Tôi nghe xong còn thấy xấu hổ giùm đấy."
Ý trong lời ngoài chính là cuộc sống của mình thì gà bay chó sủa mà còn đòi đi chỉ tay năm ngón với người khác.
Vương Xuân Hoa nghẹn một cục tức nghẹn họng. Nghĩ đến mụ già họ Hoa từ sáng tới giờ liên tục cười nhạo mình hai lần, bà ta liền điên tiết lao thẳng lên vồ vào đánh nhau với đối phương.
Vân Biên Nguyệt ban đầu còn tưởng Vương Xuân Hoa định lao vào đánh mình nên vội vàng né ra. Kết quả người ta là nhắm thẳng vào bà già họ Hoa mà tới. Nhìn thấy Vương Xuân Hoa hung hãn dữ tợn như vậy, cô liền nhanh chân chạy đến bên cạnh Triệu Cảnh Niên đứng im, đỡ cho Vương Xuân Hoa đánh xong bà già họ Hoa lại quay sang tìm phiền phức với mình. Tuy cô thừa sức đánh thắng Vương Xuân Hoa, nhưng hiện tại cô đang mệt, chẳng muốn động chân động tay chút nào.
Bà già họ Hoa và Vương Xuân Hoa bứt tóc cấu xé nhau vài hiệp. Bà già họ Hoa gừng càng già càng cay, dần dần chiếm thế thượng phong, cuối cùng đè nghiến Vương Xuân Hoa xuống đất ruộng. Kế đó, bà cụ ngồi cưỡi lên eo đối phương, hai tay liên tục giáng xuống người Vương Xuân Hoa túi bụi. Thỉnh thoảng người ta còn nghe thấy tiếng "bốp, chát" giòn giã vang lên, chắc là tát trúng mặt hoặc đập trúng tay rồi.
Vì đi bẻ ngô nên ai nấy đều mặc áo dài tay, phần da thịt lộ ra ngoài chỉ có bàn tay, cổ và khuôn mặt.
Vân Biên Nguyệt nhìn bà già họ Hoa động tác nhanh nhẹn dứt khoát thì không khỏi trầm trồ tán thưởng một tiếng: "Đúng là bảo đao chưa rỉ mà!"
Anh chàng ghi điểm viên nghe thấy tiếng động liền chạy xộc tới. Nhìn thấy bà mẹ già nhà mình đang đè Vương Xuân Hoa ra mà nện, anh ta thót tim, cuống quýt gọi: "Mẹ ơi, mau buông tay ra!"
Bà già họ Hoa đang đánh hăng máu. Già rại hạt rồi, đây là lần đầu tiên kể từ khi đứa cháu đích tôn ra đời mới có kẻ dám đến vuốt râu hùm khiêu khích mụ, liền quay sang quát gã con trai út một tiếng: "Tránh ra một bên!"
Ghi điểm viên bị quát thì không dám tiến lên ngăn cản nữa. Một người đàn ông thanh niên như anh ta cũng thật khó nhúng tay vào chuyện đàn bà con gái đánh lộn. Đang tính nhờ mấy thím xung quanh giúp đỡ thì anh ta chợt thấy đại đội trưởng đang đi về phía này, liền vội vàng vẫy tay gọi giật lại: "Đại đội trưởng, ở đây này!"
Bà già họ Hoa nghe thấy tiếng gọi của con trai út thì lập tức lồm cồm bò dậy khỏi người Vương Xuân Hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
