“ Ai bảo cậu rằng cua có thể đổi lấy trứng gà?”
Đàm Ngọc Dao chọc nhẹ vào mấy con cua nhỏ, chúng đều còn sống và đầy sức sống, xem ra vừa mới bắt lên không lâu.
"Anh trai cô nói mà, bảo là cô nhắc đi nhắc lại nhiều lần muốn ăn cua, anh ấy lại không có thời gian đi bắt, nên bảo tôi đi. Anh ấy nói cô sẽ cho trứng gà."
Đường Nghị Dương cũng không hiểu tại sao có người lại sẵn sàng dùng trứng gà để đổi thứ này.
Trứng gà chẳng phải ngon hơn sao?
Đàm Ngọc Dao: "..."
Đường Nghị Dương gật đầu rồi khập khiễng bước vào sân.
"Chân cậu..."
"Hôm qua, lúc chọn lúa, qua bờ ruộng không cẩn thận bị ngã."
"Cậu..."
Đàm Ngọc Dao cảm thấy rất kỳ lạ, người này lúc mới đến trông tính tình nóng nảy, đối với chú Phùng cũng rất bất lịch sự, sao chỉ sau nửa tháng đã như biến thành người khác, trở nên ‘hiền lành’ trong lời nói vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



