Khâu Thu nhìn mà khẽ mỉm cười: “Muốn đi thì cứ đi!”
Cô cũng không thèm hỏi một tiếng là chức vụ gì sao?
Chử Thần nắm chặt bàn tay Khâu Thu đang đặt bên khóe môi mình, đôi mắt thâm trầm điềm tĩnh nay lại mang theo vài phần hoảng loạn: “Đi cùng nhau!”
Khâu Thu lắc đầu: “Trước mắt, em và Chiêu Chiêu chưa đi…”
“Vậy anh cũng không đi!”
Khâu Thu tức giận đến mức cắn một cái lên cằm anh: “Có ai nói là không đi đâu chứ, chỉ là…”
“Không có “chỉ là” gì hết. Em không muốn vào thành phố, vậy anh cũng không đi. Cả đời này, anh ở bên cạnh em, chăm sóc em và con.”
Khâu Thu giơ tay đấm anh một cái: “Để em nói hết đã!”
Chử Thần lập tức hạ giọng, dịu dàng: “Được rồi, em nói đi.”
“Anh đi trước, sắp xếp phòng ở cho ổn thỏa. Em thu xếp xong lô dược liệu mùa đông này, lo liệu ổn thỏa cho Tiểu Đạp Tuyết, rồi sẽ cùng Chiêu Chiêu qua đó.”
“Lâu như vậy sao…” Chử Thần lo rằng đây chỉ là lời thoái thác của Khâu Thu.
Khâu Thu từ nhỏ đã lớn lên giữa núi rừng, sạch sẽ tựa như mặt hồ trong vắt, sáng rõ, không vướng bụi trần.
Với y thuật của cô, nếu muốn vào thành phố thì đã sớm vào rồi…
*
Sáng sớm, Thẩm Du Chi từ đại đội Nam Bình trở về, vừa mới bước vào văn phòng là đã thấy các đồng nghiệp tụm lại một chỗ, đang sôi nổi thảo luận điều gì đó.
“Thẩm Du Chi, kỳ thi đại học được khôi phục rồi!” Tiểu Mao - người cùng ký túc xá với anh ta, đang giơ tờ báo trong tay lên mà kích động kêu lớn: “Kỳ thi đại học được khôi phục rồi! Nhìn này!”
Thẩm Du Chi sững sờ, vội vàng bước nhanh vài bước, chỉ thấy trên trang nhất của tờ Nhật Báo Nhân Dân có đăng một tiêu đề lớn: “Cải cách quan trọng trong công tác tuyển sinh đại học”
Thẩm Du Chi vội vàng giật lấy tờ báo, nhanh chóng đọc lướt qua: “…Đối tượng tuyển sinh bao gồm: công nhân, nông dân, thanh niên trí thức lên núi, xuống làng và về quê (bao gồm cả những người lưu lại theo chính sách nhưng chưa được phân công công tác), quân nhân phục viên, cán bộ và học sinh tốt nghiệp phổ thông năm nay…”
Đọc đi đọc lại mấy lần, Thẩm Du Chi phấn khích nhảy lên reo hò: “Khôi phục kỳ thi đại học rồi! Ha ha ha, khôi phục kỳ thi đại học rồi!”
“Tiểu Mao, giúp tôi xin nghỉ nửa ngày.”
Dứt lời, Thẩm Du Chi nắm chặt tờ báo, nhanh như chớp mà lao ra cửa, nhảy lên chiếc xe đạp “Trường Chinh” rồi phóng đi luôn.
Anh ta đạp xe ra khỏi cổng lớn của Cục Nông Nghiệp, chạy như bay qua con phố cũ, lướt qua tiệm chụp ảnh, tiệm cắt tóc, sạp hàng tre, nhà máy Cơ khí nông nghiệp, rồi tiến vào khu giao nhau giữa phố mới và phố cũ.
Băng qua khuôn viên Ủy ban huyện, Cục công thương, nhà khách, bệnh viện, cho đến khi đến tòa nhà của Cung Tiêu Xã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)