Chuyển Ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Trang Nhan giả điếc không nghe thấy gì.
Có người chơi nào lại quan tâm đến suy nghĩ của một đám thẻ R (nhân vật phụ) cơ chứ?
Ngay lúc này, một giọng nói ngập ngừng vang lên: “Trang Nhan, cậu... cậu đi học là vì tớ sao?”
Trang Nhan nhìn theo tiếng nói, đó là một cô gái mặc chiếc áo hoa hơi cũ, vóc dáng khá đẹp, gương mặt thanh tú, là một cô gái xinh đẹp hiếm hoi trong thôn.
“Trần Táo sao lại đến đây?”
Trang Xuân Hoa đắc ý: “Đến để khoe khoang à? Trang Nhan, sao em không tát cho chị ta một cái?”
Trang Nhan: ?
Trang Nhan nghiêng đầu, nhớ ra rồi.
Trần Táo, bạn thân nhất của nguyên chủ, lớn hơn nguyên chủ năm tuổi.
Cả hai đều có mẹ bỏ về thành phố, ba thì tàn tật, đều nằm ở tầng lớp đáy của cái thôn này, nên mới nương tựa vào nhau.
Mà bây giờ, Trang Nhan chọn đi học.
Còn Trần Táo, Trang Nhan nghĩ đến người vợ mới với giá sính lễ giảm xuống còn bốn mươi đồng của lão Trương bán đậu phụ, có gì mà không hiểu chứ?
“Cậu chắc chắn muốn kết hôn?” Trang Nhan chân thành khuyên nhủ: “Cậu đã học hết tiểu học, kết hôn sớm uổng quá, hay là chờ thêm nửa năm nữa xem.”
Năm 79, thời đại thuộc về những người có học thức sắp đến.
Thậm chí chỉ cần tốt nghiệp tiểu học, hễ biết nắm bắt cơ hội đều có thể hóa rồng.
Trần Táo thốt lên: “Cậu vẫn còn trách tớ cướp đàn ông của cậu.”
Trong lòng Trần Táo không hề cảm thấy đi học tốt hơn gả chồng.
Trần Táo tự cho rằng mình thông minh hơn những cô gái khác trong thôn, đi học giỏi chẳng qua chỉ để lấy thêm mấy chục đồng tiền sính lễ, có tác dụng gì đâu?
Suy cho cùng, đàn ông lúc muốn đánh cậu thì vẫn đánh thôi, chẳng lẽ vì sính lễ của cậu trị giá một trăm đồng mà người ta không đánh cậu sao?
Nói không chừng, cảm thấy không đáng giá, người ta còn đánh mạnh hơn.
“Tại sao phải cướp đàn ông?” Trang Nhan thản nhiên nói: “Thiếu gì.”
Cô khẽ ngẩng đầu, ánh nắng vừa vặn rơi trên gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ, lời nói ra hoàn toàn không phù hợp với vẻ ngoài non nớt: “Thứ cần phải tranh cướp từ trước đến nay luôn là địa vị, quyền lực, học vấn, cơ hội và quyền lên tiếng!”
“Đó mới là những thứ luôn bị tranh giành trong lịch sử nhân loại. Chứ không phải là một người đàn ông.”
Cái gọi là quyền lực, tiền tài, địa vị... đương nhiên là tốt. Nhưng phụ nữ từ khi sinh ra đã định sẵn là không có cơ hội tham gia tranh giành rồi.
Thứ mà họ có thể tranh giành ngay từ đầu chỉ có đàn ông mà thôi.
Trang Nhan, cậu tưởng đi học là có thể thay đổi được gì sao? Tớ chống mắt lên xem cậu có kết cục thế nào.
Trên quãng đường từ thôn họ Trang đến công xã Hồng Tinh, Trang Nhan nhìn thấy cảnh vật xung quanh dần thay đổi.
Đầu tiên là con đường đất gồ ghề, sau đó là đường đá dăm, đến khi tới trước cổng trường tiểu học Hồng Tinh, dưới chân đã biến thành nền xi măng bằng phẳng.
Đôi giày cỏ rách nát giẫm lên cảm giác vững chãi quen thuộc đó, sống mũi Trang Nhan cay cay, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Đoạn đường ngắn ngủi này, cô đi mất bao lâu rồi? Đâu chỉ là một năm sau khi xuyên không?
Nghĩ đến những ngày tháng bị bắt nạt ở thôn họ Trang, việc đồng áng việc nhà làm không xuể, cơm không đủ ăn, thậm chí không được ngồi vào bàn mà chỉ được nhặt nhạnh cơm thừa canh cặn của mấy anh họ...
Mỗi bước đi giẫm lên lòng tự trọng được bồi đắp từ thời hiện đại của mình, Trang Nhan không biết đã bao nhiêu lần nảy ra ý định đồng quy vô tận cùng chết với bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

