Nếu là vế trước, dễ giải quyết, đợi hộ khẩu của Trần Tiểu Tuệ chuyển về, bảo cô ta cắt đứt liên lạc với nhà họ Trần là được.
Nếu là vế sau, thì phiền phức rồi.
Bọn họ bảo Trần Tiểu Tuệ cắt đứt qua lại với nhà họ Trần, chỉ khiến Trần Tiểu Tuệ càng thêm bất an.
Đào Xuân Lan muốn nói gì đó, bỗng nghe thấy một giọng nam quen thuộc ——
"Đều ở nhà cả sao?"
Giọng nói trong trẻo mang theo chút nghi hoặc đột nhiên truyền vào, cả phòng giật nảy mình.
Diệp Phiền dựa vào khung cửa, nhìn rõ người tới đầu tiên: "Cảnh Trí Diệp? Không phải nói chiều nay hoặc ngày mai mới đến sao?"
Người tới rất cao, cao hơn Diệp Phiền nửa cái đầu, bờ vai rất rộng, như bức tường vậy, anh đến cửa trong phòng trong nháy mắt tối sầm lại.
Người tới nhìn đồng hồ đeo tay: "Hơn hai giờ rồi."
Diệp Phiền không kìm được nói: "Qua quên mất."
"Nhà có khách à?"
Cảnh Trí Diệp nhìn thấy anh vợ bận rộn và bố vợ trăm công nghìn việc đều ở nhà, không khỏi tò mò, vị khách nào mà tôn quý thế này.
Trần Tiểu Tuệ bỗng nhiên trợn to hai mắt, hóa ra là Cảnh Trí Diệp này.
Triệu Như Bình thấy thế muốn hỏi nhìn cái gì.
Tiểu Cảnh nghe tiếng phổ thông mà như tiếng nước ngoài, vấn đề là đánh giặc cần anh cũng biết vài thứ tiếng nước ngoài, thế mà nghe cũng không hiểu a.
Bà cụ này không phải bị mộng du đấy chứ.
"Mẹ? Bố?"
Cảnh Trí Diệp mù tịt nhìn vào trong nhà nhìn Triệu Như Bình rồi quay sang Trần Khoan Nhân, bố mẹ ai cơ?
Triệu Như Bình và Trần Khoan Nhân lập tức đáp một tiếng.
Diệp Phiền vươn tay kéo anh ra sau: "Gọi bậy bạ cái gì? Cha đẻ tôi, mẹ đẻ tôi, sau này cứ gọi là cha đẻ mẹ đẻ. Không, không có sau này, sau này sẽ không gặp lại nữa."
Vẻ đắc ý trên mặt Triệu Như Bình trong nháy mắt đông cứng lại.
Dù là Trần Khoan Nhân không định nhận đứa con gái này, nghe thấy lời này cũng không chịu nổi.
Trần Khoan Nhân theo bản năng muốn đứng dậy, bị Trần Tiểu Tuệ ngồi cùng giữ chặt lại.
Chị dâu Diệp Phiền thấy thế muốn cười, vẫn là Diệp Phiền biết cách chọc tức người ta.
Cảnh Trí Diệp càng thêm hồ đồ, ánh mắt hỏi dò anh vợ, đây là tình huống gì?
Sự việc rất đơn giản, Diệp Cẩn dăm ba câu là nói xong rồi.
Cảnh Trí Diệp lại nghe như nghe chuyện nghìn lẻ một đêm: "Con cái cũng có thể ôm nhầm?"
Con gái hai tuổi của anh cũng không tin!
Biểu cảm của anh quá dễ hiểu, Diệp Phiền muốn cười thì cười: "Đừng nghe anh cả nói bậy, sao có thể ôm nhầm."
Liếc nhìn Trần Tiểu Tuệ một cái, nhân cơ hội nói rõ: "Em hồi nhỏ sức khỏe không tốt, anh biết đấy, hai người này lo nuôi em không sống được, lại mang thai đứa nữa thì khổ, liền đem em và——"
"Diệp Phiền!"
Trần Khoan Nhân cắt ngang.
Diệp Phiền ném cho Cảnh Trí Diệp một ánh mắt "hiểu rồi chứ".
Cảnh Trí Diệp hiểu rồi, nhưng rất lo lắng cho cô, không kìm được nắm lấy tay cô.
Diệp Phiền khẽ lắc đầu tỏ vẻ không sao.
Cảnh Trí Diệp đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ, là người trong cuộc, có một số lời Diệp Phiền chắc chắn không tiện hỏi ra: "Vậy sao lúc này lại nghĩ đến chuyện đổi lại?"
"Trần Khoan Nhân biết, anh hỏi ông ta đi."
Diệp Phiền hất cằm về phía ông ta.
Trần Khoan Nhân quay mặt đi không thèm để ý đến cô, thật ra là không dám nói, lo lắng Trần Tiểu Tuệ nghe nhiều sẽ để tâm.
Diệp Phiền: "Bảo ông nói ông không nói, không còn mặt mũi để nói?"
Triệu Như Bình không nhìn nổi chồng bị một vãn bối liên tục chèn ép: "Cô đừng có ngậm máu phun người! Nếu không phải tình cờ ngồi cùng chuyến tàu với thanh niên trí thức từ Thủ đô về, người ta vừa nhìn thấy Tiểu Tuệ đã cảm thấy giống, giống chị Đào, Tiểu Tuệ về nhà nói cho chúng tôi nghe, chúng tôi xót xa Tiểu Tuệ đi theo chúng tôi chịu khổ, hy vọng nhà họ Diệp có thể giúp đỡ Tiểu Tuệ một phen, chúng tôi mới không nỡ bảo Tiểu Tuệ về."
"Trước đó sao không thấy bà nói như vậy?"
Chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ như thế.
Diệp Phiền châm chọc nói: "Bản thân phẩm hạnh thế nào mình không rõ sao? Có dát vàng lên mặt bà cũng không thành Phật được đâu."
Trần Khoan Nhân tức đến nhảy dựng.
Cảnh Trí Diệp theo bản năng giấu Diệp Phiền ra sau lưng, anh cả Diệp giữ chặt cánh tay Trần Khoan Nhân: "Chú bớt giận, Diệp Phiền có nhiều lỗi lầm hơn nữa cũng là con ruột của chú."
Cánh tay Trần Khoan Nhân đau điếng, không dám không bớt giận, nhưng ông ta vẫn mạnh miệng: "Tôi nào dám nhận đứa con gái ghê gớm thế này!"
Diệp Phiền bám vai Cảnh Trí Diệp lộ ra nửa cái đầu, cười nói bằng giọng điệu chọc tức người không đền mạng: "Cho nên ông vứt bỏ tôi."
"Cô——"
Trần Khoan Nhân lập tức tức đến mặt đỏ tía tai, ngực tức hơi nghẹn.
Cảnh Trí Diệp ấn đầu Diệp Phiền quay về: "Vậy bây giờ làm thế nào?"
Chị dâu cả Diệp nói ngày mai cùng mẹ đi Thân Thành làm hộ khẩu cho Tiểu Tuệ.
Cảnh Trí Diệp nhíu mày: "Chị và mẹ, hai người?"
Quay đầu hỏi Diệp Phiền: "Em không đi?"
"Em đi cũng vô dụng. Em bản tính lương thiện, tướng mạo cũng không giống bọn họ, nhỏ máu nhận thân không có chút căn cứ khoa học nào, chuyện vợ chồng bọn họ làm, ngoại trừ bản thân bọn họ ra thì không ai nhìn thấy, em nói em họ Trần, công an sẽ tin sao?"
Triệu Như Bình tức giận nói: "Đừng có mở mồm ra là kẹp súng mang gậy."
Diệp Phiền âm dương quái khí: "Hai người vứt bỏ tôi, còn không cho phép trong lòng tôi có giận?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


