Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Năm Năm Hôn Nhân Vẫn Luôn Ở Riêng Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

"Không có quan hệ huyết thống thì cũng còn tình thân."

"Sau này gặp dì Đào mẹ không được lắm miệng đấy!"

Diệp Phiền: "Dì đừng mắng Tiểu Cần."

"Môi trường ở Hợp tác xã Tiêu thụ phức tạp."

"Không giúp em ấy chuyển chính thức là vì sợ sau này có cơ hội tốt hơn thì khó điều động."

Vu Văn Đào rất thích khoe khoang đồ ăn đồ dùng Diệp Phiền mua cho bà ấy, Diệp Phiền cũng chưa từng làm khó bà ấy, nhưng bà ấy sợ Diệp Phiền, giống như sợ anh cả của Cảnh Trí Diệp vậy.

Bà ấy lại chẳng sợ Cảnh Trí Diệp.

Vừa nãy mới gặp Diệp Phiền đã oang oang cái mồm, một là cậy mình có lý, hai là cậy có ông già chống lưng.

Diệp Phiền lại lên tiếng lần nữa, bà ấy không dám bám riết không buông nữa.

Xuất phát từ sự quan tâm dành cho con gái, bà ấy không kìm được hỏi một câu: "Công việc tốt là tốt đến mức nào?"

Trong lòng Diệp Phiền thầm nghĩ nếu Cảnh Trí Cần có thể thi đỗ đại học, cho dù là cao đẳng sư phạm cũng có thể làm giáo viên cấp ba ngay gần nhà: "Cũng sàn sàn như công việc của chị dâu con."

Lương chị dâu cả Diệp cao đãi ngộ tốt, công việc bận rộn nhưng môi trường đơn giản, không giống Cảnh Trí Cần ốm đau bán rau còn bị người ta phản ánh là mặt nặng mày nhẹ không yêu nghề.

Vu Văn Đào không tin có chuyện tốt như vậy: "Tiểu Cần năm nay cũng hai mươi rồi."

Ý ngoài lời là không đợi được mấy năm nữa.

Diệp Phiền: "Trần Tiểu Tuệ còn hai mươi lăm rồi đấy."

"Vội cái gì chứ?"

"Em gái Cảnh Trí Diệp mà sợ không có ai rước sao?"

Ba anh em nhà họ Cảnh đều có tiền đồ, trong mắt Vu Văn Đào đứa kém cỏi nhất là anh hai cũng là thợ nguội cấp hai.

Bố vợ của anh cả và anh hai đều bị chèn ép không ngóc đầu lên được, liên lụy đường thăng quan tiến chức của bọn họ khó khăn, nhưng nhà họ Cảnh còn có Cảnh Trí Diệp chống đỡ.

Cảnh Trí Cần mà muốn, phút mốt là có thể gả vào một nhà môn đăng hộ đối.

Vu Văn Đào không thể phản bác, đổi sang lầm bầm nhỏ nhẹ: "Nói thì nhẹ nhàng, làm gì có nhiều nhà gia cảnh tốt công việc tốt đợi Tiểu Cần như thế."

Cảnh Trí Cần: "Mẹ biết thế mà còn kén cá chọn canh?"

"Mẹ vì ai hả?"

Vu Văn Đào không khỏi giậm chân.

Diệp Phiền vừa thấy hai mẹ con cãi nhau, lập tức đi sang phòng đối diện.

Cảnh Trí Diệp đang nằm trên giường, thấy cô đi vào liền hỏi: "Lại cãi nhau chuyện gì thế?"

Diệp Phiền: "Tiểu Cần công việc ổn định, em ấy cũng không lo ăn mặc, còn có thể cãi nhau chuyện gì?"

"Hai mươi tuổi có thể tìm đối tượng được rồi."

Cảnh Trí Diệp ngồi dậy.

Bốn đứa trẻ đang chia đồ ăn vặt bên mép giường, nghe thấy lời này, Cảnh Hủy Hủy thở dài: "Chú út, chú không hiểu đâu."

"Không phải cô út không tìm, là bà nội mắt cao hơn đầu."

"Cô út nói tàm tạm là được rồi, bà nội nói con rể bà ấy kém một tí cũng không được."

"Mẹ cháu bảo đừng để ý đến bà ấy, qua hai năm nữa không ai giới thiệu cho cô út là bà ấy tự khắc ngoan ngay."

Diệp Phiền: "Thím nói với bà ấy có công việc tốt sẽ điều chuyển Tiểu Cần qua đó."

"Chắc là có thể yên ổn được một thời gian."

Cảnh Trí Diệp nhíu mày: "Sao cái gì em cũng dám đồng ý thế?"

"Một thời gian nữa trôi qua thì sao?"

Diệp Phiền: "Thì nói hậu cần trên đảo thiếu người."

Cảnh Hủy Hủy lập tức vui đến mức không nhịn được vỗ giường, không hổ là thím út của nó, có cách trị bà nội nhất.

Cảnh Trí Diệp cũng muốn đồng cảm với mẹ kế: "Bà ấy thà để Tiểu Cần không có việc làm, cũng không nỡ để nó ra đảo đâu."

"Tự bà ấy không nỡ, cũng không thể trách em lừa bà ấy được."

Diệp Phiền thấy Nhị Bảo bóc bánh ngàn lớp ra, vụn bánh rơi đầy trên tay trên người trên giường, cô lập tức mang tất cả đồ ăn vặt sang nhà chính: "Ngồi ở đây từ từ mà chia."

"Nhị Bảo, trưa nay ăn thịt."

Cảnh Nhị Bảo chia một nửa số đồ ăn vặt vơ được trước mặt ra: "Anh ăn đi, em không ăn!"

Diệp Phiền trợn trắng mắt, đi về phòng ngủ của cô và Cảnh Trí Diệp: "Con gái anh thành tinh rồi."

"Giống em đấy!"

Cảnh Trí Diệp kéo chăn nằm xuống: "Ngủ một lát không?"

Diệp Phiền không buồn ngủ, thấy anh chống chăn chờ đợi, bèn cùng anh nằm một lát, ngửi thấy mùi thịt thơm phức liền dậy.

Sau khi ăn cơm xong, Cảnh Trí Diệp vẫn đang ngủ.

Diệp Phiền giặt túi xách của Cảnh Trí Diệp, lại cùng mẹ chồng khâu hai cái túi vải, để dành đựng quần áo của cô và hai đứa nhỏ.

Khâu xong chiếc túi vải thô chắc chắn, Diệp Phiền bưng cơm canh ủ ấm trong lò ra, gọi Cảnh Trí Diệp dậy.

Cảnh Trí Diệp đã nghỉ ngơi lại sức, ăn uống no say, tinh thần sảng khoái, ở nhà không có việc gì làm, thời buổi này cũng không thích hợp đi thăm bạn bè, dứt khoát bế con gái dắt con trai đến trường học của cháu trai cháu gái, đón hai đứa tan học.

Vu Văn Đào cho rằng anh hai của Cảnh Trí Diệp là thợ nguội cấp hai, thực ra không phải.

Anh cả nhà họ Cảnh rất có chủ kiến, sao có thể để em trai vào nhà máy làm công nhân.

Khi đó cha Cảnh vẫn chưa nghỉ hưu, anh em nhà họ Cảnh không thi đỗ đại học cũng có thể đi lính, tố chất thân thể kém một chút có thể chuyển sang làm văn phòng.

Cảnh Trí Diệp cũng không rõ anh hai cụ thể làm gì, nhưng anh biết thợ nguội cấp hai không bận rộn như anh hai anh, người ở Thủ đô mà ngay cả con cái cũng không lo được.

Cảnh Hủy Hủy nhìn thấy Cảnh Trí Diệp thì vui mừng khôn xiết, nhảy cẫng lên khoe khoang với bạn học: "Chú út tớ, Đoàn trưởng đấy!"

Giang Nam nhiều mưa không khí ẩm ướt, Cảnh Trí Diệp thường xuyên huấn luyện trông cũng trẻ hơn những người quanh năm ở miền Bắc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc