Khó khăn lắm mới khuyên được bố, mẹ cô lại tới, Diệp Phiền đau cả đầu: "Mẹ cũng đâu nhìn thấy——"
"Con nhìn thấy rồi."
Cảnh Trí Diệp nói.
Diệp Phiền nghẹn họng: "... Hóa ra Đoàn trưởng Cảnh không chỉ EQ cao a?"
"Thật đấy!"
Cảnh Trí Diệp nói: "Lúc Triệu Như Bình ôm cô ta không buông tay trên sân ga ấy. Cô ta có lẽ muốn dùng tiền tống khứ người đi."
Diệp Phiền nhíu mày, sao có thể dùng tiền tống khứ được.
Rời khỏi nhà họ Trần đưa tiền, lễ tết có đưa không?
Một lần không được như ý, Triệu Như Bình sẽ tự mua vé xe, bà ta đứng trước cửa Hợp tác xã Tiêu thụ, ai có thể làm gì bà ta.
"Sao anh không ngăn lại?"
Lý Minh Nguyệt: "Trí Diệp lúc đó ở trên xe trông hành lý."
Cảnh Trí Diệp gật đầu: "Anh nhìn thấy qua cửa sổ xe."
Diệp Phiền đau đầu: "Em tìm cô ấy nói chuyện?"
Cảnh Trí Diệp kéo tay cô lại: "Do dự thiếu quyết đoán lại nhu nhược không dạy được đâu, trừ khi chính cô ta tự mình đứng lên."
"Nhưng mà——"
"Không có nhưng nhị gì hết."
Cảnh Trí Diệp cắt ngang: "Đại Bảo và Nhị Bảo về được bảy tám ngày rồi nhỉ? Em cũng đừng đợi mấy hôm nữa, theo anh về nhà."
Cha Diệp gật đầu: "Về đi. Nếu không ông Cảnh lát nữa gặp bố lại nhắc nhở bố con trai ông ấy không phải con rể ở rể."
Cảnh Trí Diệp kéo Diệp Phiền dậy: "Đúng lúc về ăn cơm trưa."
"Vậy sáng mai em qua đây?"
Trần Tiểu Tuệ vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng động liền nhìn chằm chằm tờ báo mới dán trên tường do dự hồi lâu, mở cửa thấy Cảnh Trí Diệp xách túi: "Ra ngoài à?"
Cảnh Trí Diệp giật nảy mình: "Vẫn chưa ngủ sao? Đại Bảo Nhị Bảo chưa từng xa Phiền Phiền, không về nữa là tụi nhỏ làm loạn đấy."
"Vậy——"
Trần Tiểu Tuệ không biết nói gì: "Vậy hai đứa nó biết tôi ở đây không?"
Diệp Phiền: "Một đứa bốn tuổi một đứa hai tuổi, biết cái gì chứ. Cô cứ yên tâm đi. Nếu không phải chê tôi làm phiền hai đứa nó chơi thì còn đòi ngủ với tôi đấy."
Không muốn dây dưa với cô ta: "Mẹ, bố, chị dâu, con đi đây."
Lý Minh Nguyệt từ trong nhà đi ra: "Sắp tan làm rồi, Trí Diệp, đạp xe chậm chút. Tiểu Tuệ, chiều nay đi Cửa hàng Bách hóa mua mấy bộ quần áo, em chuẩn bị một chút, sáng mai đến Hợp tác xã Tiêu thụ. Phiền Phiền nói với chủ nhiệm rồi."
Trần Tiểu Tuệ khiếp sợ: "Nhanh—— nhanh như vậy sao?"
Diệp Phiền: "Hợp tác xã Tiêu thụ chỗ tôi làm phúc lợi tốt, không biết bao nhiêu người đang nhòm ngó đâu."
Trong đó có mẹ kế của Cảnh Trí Diệp là Vu Văn Đào.
Hôm qua Diệp Phiền thu dọn khăn mặt cốc nước bàn chải đánh răng kem đánh răng cần thiết, đến Hợp tác xã Tiêu thụ bàn bạc kỹ lưỡng với chủ nhiệm, bao gồm cả việc Trần Tiểu Tuệ là con gái nhà họ Diệp.
Chủ nhiệm nghe như nghe hát, liên tục kêu sao có thể.
Cảnh Trí Cần tuy không biết chuyện này, nhưng thấy chị dâu mấy lần tìm chủ nhiệm, đại khái đoán được cô sắp đi.
Hợp tác xã Tiêu thụ từ chủ nhiệm đến nhân viên bán hàng, vì quan hệ với Diệp Phiền nên đều rất chiếu cố cô bé, Cảnh Trí Cần không vì thế mà hoảng loạn bất an, ngược lại cho rằng anh chị cuối cùng cũng không cần cứ mãi chia cách nữa.
Cảnh Trí Cần về nhà báo tin tốt này cho mẹ cô, Diệp Phiền và Cảnh Trí Diệp vừa vào đến nhà, Vu Văn Đào đã nói: "Phiền Phiền, đừng trách dì cậy già lên mặt mắng con, Tiểu Cần là em chồng ruột thịt của con, sao con lại——"
"Mẹ!"
Cảnh Trí Cần cắt ngang: "Nấu cơm đi!"
Vu Văn Đào không nhúc nhích: "Mày đi đi. Mẹ nói chuyện với chị dâu mày."
Diệp Phiền: "Nghe con nói trước đã."
"Dì không nghe con nói. Mồm mép con lanh lợi như vậy, đen có thể nói thành trắng, lời gì cũng để con nói hết rồi, dì còn nói cái gì?"
Vu Văn Đào lắc đầu: "Tiểu Cần chưa học cấp ba, không biết tính toán khôn khéo như con, nhưng mấy năm nay luôn tiến bộ. Con cũng từng khen nó với dì, sao nó không thể tiếp nhận công việc của con?"
Diệp Phiền nói ra chuyện cô vốn họ Trần.
Vu Văn Đào: "Con lừa dì cũng nên có tâm một chút."
Cảnh Trí Diệp gật đầu.
Vẻ mặt Vu Văn Đào khiếp sợ, hồi lâu sau mới hoàn hồn, hét lên: "Thật cũng không được! Con không phải con gái nhà họ Diệp, nhưng vẫn là con dâu nhà họ Cảnh dì! Dựa vào cái gì nhường công việc cho nó?"
Diệp Phiền càng thêm đau đầu, sao ai nấy đều cần cô dỗ dành thế này.
"Dì Vu, dựa vào việc cha mẹ nuôi con bao nhiêu năm nay."
"Công việc không phải Đào Xuân Lan tìm giúp con."
Diệp Phiền: "Con đi trạm thu mua cướp mối làm ăn không ai dám ngăn cản, chẳng lẽ không phải vì con họ Diệp?"
"Vậy, vậy cũng không được, dì không đồng ý!"
Cảnh Trí Cần hoàn hồn vừa khéo nghe thấy câu này: "Đừng làm khó chị dâu."
"Chị dâu con không khó xử thì con khó xử. Em chồng của Kế toán Diệp đường đường chính chính lại chỉ có thể bán rau."
Diệp Phiền từng tiết lộ với Cảnh Trí Cần việc thi đại học sẽ không bị hoãn mãi.
Lý do cô dùng là các phương diện đều thiếu nhân tài kỹ thuật.
Cảnh Trí Cần thích văn học, Diệp Phiền đưa toàn bộ sách giáo khoa cấp ba của mình cho cô bé, lại tìm cho cô bé rất nhiều sách, ủng hộ cô bé viết lách.
Nhưng ngại vì hiện tại không thích hợp, nên bảo cô bé giấu kỹ sách và những thứ đã viết đi.
Cảnh Trí Cần sùng bái cô mù quáng, bán rau bán vô cùng yên tâm: "Vậy chị đi tìm Trần Tiểu Tuệ đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)