Còn nữa, ngàn vạn lần đừng tưởng rằng chỉ có nữ thanh niên trí thức mới có thể gây chuyện, nếu thật sự làm yêu, lực sát thương của nam thanh niên trí thức so với nữ thanh niên trí thức mạnh hơn nhiều.
Tần Chi muốn cuộc sống trôi qua thanh tịnh thư thái, muốn làm chuyện mình muốn làm, trước hết phải thoát thân khỏi mối quan hệ phức tạp này.
Huống chi, Tần Chi quá biết đạo lý hoài bích kỳ tội.
Chuyện cô có hệ thống, là chuyện tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài.
Khu thanh niên trí thức nhiều người mắt tạp, vả lại phần lớn đều là người thông minh, Tần Chi không có lòng tin mình có thể ở trong hoàn cảnh như vậy, bảo vệ bí mật của mình.
“Tần Chi, sao em còn chưa dậy?” Hạ Hồng Mai rửa mặt xong trở về, thấy Tần Chi còn ngồi ngẩn người trên giường, cười nói, “Mau dậy đi, sắp ăn sáng.”
Để tiết kiệm thời gian, nhóm thanh niên trí thức thay phiên nhau nấu cơm, cùng nhau ăn cơm.
Khó có thể thích ý ăn sáng, mấy người nói chuyện liền tụ cùng một chỗ nhỏ giọng cười nói.
Tần Chi không nói gì, chuyên tâm ăn cháo, nghĩ lát nữa sau khi tìm được Dương Gia Vượng, làm sao đưa người về an toàn.
Sức lực của cô rất lớn, nhưng đó là trải qua mấy chục năm lao động, ngày một luyện ra.
Cô bây giờ, cũng không có sức lực có thể khiêng một người đàn ông lên.
Hơn nữa, cô chỉ biết Dương Gia Vượng cuối cùng được tìm thấy ở đâu, cũng không biết, anh ta bây giờ có phải đã bị đẩy tới đó hay không?
Cô phải đi xem tình huống trước mới được.
Cộc cộc cộc!
Tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến.
Nam Thanh niên trí thức lớn tuổi nhất Ngụy Minh Huy buông vại tráng men xuống, đứng lên, cầm lấy nón đội lên đầu, nói: “Các người ăn, tôi đi xem.”
Nói xong, anh ta đi ra phòng bếp đơn sơ, vọt vào màn mưa, chạy về phía cửa lớn.
Tần Chi suy đoán, hẳn là có người tới thông báo bọn họ giúp đỡ cùng nhau đi tìm người.
Kiếp trước, một màn này cũng đã xảy ra.
Quả nhiên, không bao lâu, Ngụy Minh Huy đã trở lại.
Hắn nói với mọi người: “Dương Gia Vượng nhà đại đội trưởng cả đêm không về nhà, vừa mới tới là hàng xóm nhà bọn họ, muốn chúng ta giúp đỡ tìm ở xung quanh xem.”
Người dẫn lời sốt ruột tìm người, sau khi nói trọng điểm, liền đi.
Ngụy Minh Huy vừa dứt lời, Phùng Thiến Vân đã mất hứng thấp giọng nói thầm: “Mưa lớn như vậy còn muốn chúng ta ra ngoài tìm người, xảy ra chuyện ai chịu trách nhiệm.”
“Tôi mới vừa tới, đối với nơi này lại không quen thuộc.”
“Thiến Vân, đừng nói như vậy, đều là cùng một đại đội, giúp đỡ tìm người cũng là việc nên làm.”
Hạ Hồng Mai vội vàng lên tiếng trấn an, trong lòng lại cân nhắc.
Nếu như cô ấy có thể giúp đại đội trưởng tìm được người, vậy cô ấy chính là ân nhân của đại đội trưởng.
Không nói tạ lễ gì, dù là sau này lúc đi làm, hơi chăm sóc cô ấy một chút, cô ấy cũng có thể thoải mái hơn rất nhiều.
Mắt nhìn màn mưa bên ngoài, cô ấy bắt đầu suy tư Dương Gia Vượng đã đi đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


