Đại đội sản xuất Cửu Sơn dưới sự quản lý của ông ấy và bí thư chi bộ, không có người đại đại ác, nhưng lưu manh vẫn có.
Ông ấy sợ tài lực Tần Chi thể hiện ra lọt vào mắt những người này, đến lúc đó làm chút chuyện gì đó, một nữ đồng chí như Tần Chi chung quy sẽ phải chịu thiệt.
Tần Chi biết ý tứ trong lời nói của Dương Thụ, nhưng cơ hội tốt như vậy, cô không muốn bỏ qua.
Cô cảm kích cười cười, sau đó nói: “Đại đội trưởng, lá gan cháu lớn, không sợ những thứ kia.”
Dương Thụ thấy Tần Chi kiên trì, thì gật đầu đồng ý, trong lòng nghĩ, sau này khi tuần tra, ông ấy thương lượng với đội trưởng dân binh, đi qua đó thêm vài lần.
“Như vậy thì cháu chờ chú một lát, chú đi tìm bí thư chi bộ và kế toán thương lượng chút điều lệ.”
“Được, cám ơn đại đội trưởng!” Tần Chi vui vẻ nói.
Dương Thụ gật gật đầu, đứng lên đi ra ngoài.
“Yên tâm đi, sân nhà kia luôn trống không, có thể kiếm thu nhập cho đại đội, mọi người khẳng định đều đồng ý.” Kim Hạnh cho Tần Chi uống viên thuốc an thần.
Chuyện nhà ở dùng cá vàng nhỏ giao dịch, Dương Thụ đã thương lượng cùng với bí thư chi bộ và kế toán.
Văn thư mua bán bọn họ cũng cầm đến, lúc này Tần Chi ký tên trên văn thư mua bán nhà ở.
Đại đội trưởng, bí thư chi bộ, kế toán cũng ký tên vào cột nhân chứng.
Sau khi Tần Chi giao hai con cá vàng nhỏ cho Dương Thụ, sân nhà dưới chân núi chính thức thuộc về cô.
Sau khi trịnh trọng cảm ơn mấy người, Tần Chi chuẩn bị tới khu nhà thanh niên trí thức thu dọn hành lý của mình, rồi trực tiếp dọn đến sân nhà dưới chân núi.
Vốn Kim Hạnh muốn giúp đi thu dọn, Tần Chi khéo léo từ chối, bảo bà ấy an tâm chăm sóc Dương Gia Vượng.
Trở lại khu nhà thanh niên trí thức, chỉ có một mình Phùng Thiến Vân, thấy Tần Chi đi vào, cô ta hừ lạnh một tiếng.
Tần Chi cũng không để ý tới cô ta, tay chân lưu loát thu dọn đồ đạc của mình trực tiếp rời đi.
“Ai, cô đi đâu?” Phùng Thiến Vân thấy tình huống không ổn lập tức lên tiếng hỏi.
“Như cô thấy đấy, tôi chuyển đi.”
Tần Chi nói xong, trực tiếp rời đi.
Phùng Thiến Vân: ?
Chờ cô ta phục hồi tinh thần từ trong khiếp sợ muốn hỏi Tần Chi dọn đi đâu, Tần Chi đã đi xa.
Cách sân nhà chân núi không xa là lều cỏ mà người bị điều xuống ở, Kim Hạnh từng dặn dò Tần Chi, không nên tiếp xúc nhiều với người bên trong.
Tần Chi nhìn qua, kiếp trước cô và người ở nơi này không có bất kỳ giao tiếp nào, chỉ nhớ rõ một vị trong đó là quan quân thân phận rất cao.
Lúc ông ấy sửa lại án xử sai rời đi, tới rất nhiều xe quân đội và quân nhân mặc quân trang, cực kì phô trương ớn.
Nhưng hiện tại, ông lão này còn hãm trong lao động nặng nề, thân thể hình như cũng không phải bộ dáng quá tốt.
Sau đó chính sách thả lỏng, rất nhiều người đều lục tục sửa lại án xử sai rời đi.
Tần Chi nhớ rõ trong đó có một ông lão hình như vì không chịu nổi đói bụng, lén lút lên núi tìm kiếm đồ ăn, trực tiếp chết ở trên Bắc Sơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)