"Cháu chào ông Cố, cháu là Tô Nhân."
"Ngồi Ngô thẩmi đi." Cố Hoành Khải bảo mọi người ngồi xuống, bản thân cũng không cần người đỡ, tự mình ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, cố gắng giữ thẳng lưng.
"Giống ông nội cháu, đặc biệt là đôi mắt này giống." Cố Hoành Khải nhớ đến chiến hữu cũ, không khỏi thở dài: "Đồng chí Lão Tô kém tôi tám tuổi, vậy mà lại đi trước tôi rồi, ôi."
"Trước khi mất, ông của cháu vẫn còn nhớ đến ông, nhớ lại những ngày tháng các ông cùng nhau chiến đấu."
"Đúng vậy, lúc đó mọi người còn trẻ, cũng có sức, không sợ trời không sợ đất, đánh bao nhiêu trận chiến! Không giống như bây giờ..." Người thì đi, người thì ốm.
Lúc này trong nhà họ Cố chỉ có Cố lão gia, người giúp việc và vệ sĩ.
Hai người hàn huyên một hồi, Tô Nhân lấy bức ảnh quân phục nhập ngũ năm xưa của ông nội ra cho Cố lão gia tử xem, càng gợi lên trong lòng Cố Hoành Khải từng hồi ức.
"Ông Cố, đây là củ cải khô và mứt quả nhà cháu tự phơi, trước kia ông cháu có nói ông thích ăn món này."
Tô Nhân trong túi không có nhiều tiền, lần đầu đến nhà họ Cố cũng không thể mua được quà gì trọng đại nhưng lại nhớ đến chuyện ông nội đã từng nhắc đến.
Cố lão gia nhìn củ cải khô hơi cong và mứt quả đỏ tươi, trong đầu lập tức nhớ lại những ngày tháng chiến đấu ở Tây Nam năm xưa, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả: "Tốt, cháu có lòng rồi, ta đã nghĩ đến món này hơn mười năm rồi!"
Hai người lại nói chuyện một lúc, Cố lão gia bảo Tô Nhân cứ yên tâm ở lại: "Nhà này không có nhiều người, bình thường chỉ có mấy người cô chú dì của cháu, còn có ông già này và Vương nãi nãi. Đúng rồi, còn có Ngô thẩm của cháu."
"Còn nữa là cháu trai ta, Thừa An, đứa nhỏ này thì cháu cứ yên tâm về nhân phẩm, chỉ là còn trẻ, chưa đủ chín chắn." Cố Hoành Khải liếc nhìn Tô Nhân đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa bên cạnh nhưng không hề tỏ ra sợ hãi, trong lòng ông rất hài lòng, chỉ nói chuyện một lúc là có thể nhận ra, đây là một đứa trẻ ngoan, đặc biệt là đôi mắt trong sáng.
Cả đời ông đã tiếp xúc với không ít người, đôi khi chỉ cần nhìn một cái là có thể nhìn thấu tâm tư của đối phương.
"Năm nay cháu mười tám hay mười chín?" Cố Hoành Khải tính toán thời gian, hẳn là không sai biệt lắm.
"Mười chín ạ."
"Thừa An hai mươi, tuổi tác của hai đứa cũng xấp xỉ nhau." Cố Hoành Khải càng nghĩ càng thấy hài lòng: "Đợi đến khi hai đứa kết hôn, nó hẳn sẽ biết được trách nhiệm mà một người đàn ông phải gánh vác."
Tô Nhân: "!"
Tô Nhân không ngờ vừa gặp mặt, Cố lão gia đã nói thẳng như vậy, cô tự biết hoàn cảnh gia đình mình, nhà cô và nhà họ Cố chênh lệch quá lớn, nếu không phải năm xưa ông nội cô cứu mạng Cố lão gia thì ông cũng sẽ không nhất thời hứng khởi mà đề cập đến chuyện kết thông gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
