Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70, Mỹ Nhân Làm Tinh Ôm Đùi Đại Lão Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Lương Thanh Thanh run run quay đầu nhìn người đàn ông còn sống duy nhất bên cạnh, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng anh rời đi, thấy vậy cô không kịp suy nghĩ gì khác vội vàng đuổi theo, cuối cùng ở bên đường lớn túm được góc áo anh.

...

Gió đêm thổi qua má mang đến một chút mát mẻ cho mùa hè oi bức nhưng Lương Thanh Thanh chỉ thấy rùng mình, giọng nói cũng nhuốm màu sợ hãi và run rẩy.

"Ê ê ê, anh đừng đi, anh nói cho tôi biết cách về nhà trước đã?"

Anh hùng có thể co có thể duỗi, sĩ diện là cái gì, trước tiên phải làm rõ xem chuyện này là thế nào!

Cảm nhận được lực kéo ở thắt lưng, Phạm Diễn Hành bực bội nhắm mắt lại, định nổi giận nhưng trong đầu lại không tự chủ được nhớ lại chuyện vừa rồi vì anh "quát" mà cô mà suýt khóc, do dự hai giây, cuối cùng vẫn hít sâu hai hơi, cố gắng đè nén sự mất kiên nhẫn, chỉ vào ngôi nhà gỗ không xa, nhẹ giọng nói.

"Nhà cô ở ngay đây, cô hỏi tôi cách về nhà? Có phải là..."

Não có vấn đề không?

Câu nói sau không nói hết, Phạm Diễn Hành hơi nhíu mày, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc và kỳ lạ, Lương Thanh Thanh này có vẻ hơi kỳ lạ, không phải anh tự luyến, lẽ ra anh chơi thân với anh trai cô, cho dù cô không biết anh tên gì thì cũng nên quen mặt, sao bây giờ lại như thể hoàn toàn không quen biết vậy?

Hành vi cử chỉ cũng có chút khác biệt so với những gì anh từng thấy lúc trước và nghe anh trai cô kể, tuy rằng vẫn ngang ngược vô lý, nhưng lại không giống nhau, Phạm Diễn Hành cũng không nói rõ được là khác nhau ở điểm nào, nhưng cảm thấy khác khác.

Quan trọng nhất là cô nói không biết nhà mình ở đâu! Còn nói ruộng ngô trong làng này là sân nhà bạn cô!

Đây không phải là chuyện buồn cười sao?

Nhưng khuôn mặt này đúng là của Lương Thanh Thanh...

Suy nghĩ hai giây, Phạm Diễn Hành xoa trán cười tự giễu, cảm thấy có lẽ mình cũng uống say rồi, nếu không thì sao có thể nảy sinh ý nghĩ "Lương Thanh Thanh không phải Lương Thanh Thanh" vô lý như vậy.

Trên đời này không thể có hai người giống nhau như đúc, lại còn trùng tên.

"Cái gì?"

Lương Thanh Thanh nhìn theo hướng Phạm Diễn Hành chỉ, nhìn thấy một ngôi nhà gỗ đơn sơ tồi tàn, không biết là do không bật đèn hay chỉ thắp nến nên trông khá tối, không nhìn kỹ thì căn bản không thấy.

Lương Thanh Thanh mơ một giấc mơ dài, đến khi mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đang ngủ trong một căn phòng vừa xa lạ vừa quen thuộc, sau khi nhìn rõ cách bài trí xung quanh, cô suýt nữa thì ngất đi lần nữa.

Căn phòng hơi tối, chỉ có một cửa sổ nhỏ hé mở ở đầu giường, trên đó còn dán một tấm giấy dán cửa sổ hình chữ hỷ, tổng diện tích không lớn, đồ đạc cũng không có mấy món, nhìn một cái là thấy hết.

Trên đầu là màn chống muỗi đã bị giặt đến ố vàng, đắp trên người là chiếc chăn mỏng màu đỏ thẫm in hoa to, trên tường dán tờ báo cũ đã quăn mép, người cô thì mặc chiếc áo vải thô rách rưới...

Ở kiếp sau, nếu đăng một căn phòng như thế này lên mạng thì chỉ trong vòng vài phút có thể quyên góp được hàng chục vạn tiền từ thiện, nhưng ở thời đại này thì khắp nơi đều có, hầu như nhà nào cũng như vậy.

Trời xanh không cần phải đùa với cô như vậy đi? Mặc dù Lương Thanh Thanh cô lúc nào cũng phải đi đầu xu hướng, nhưng mà không cần kéo cô vô cái trò xuyên sách cực khổ không được đền đáp này chứ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc