“Tôi cũng không biết khi nào lên huyện, xem tâm trạng thôi, không còn sớm nữa, cậu còn chưa về nhà à? Chẳng mấy chốc nữa mẹ cậu sẽ đến nhà tôi tìm cậu đấy.”
Nghe vậy, miệng Khâu Tiểu Yến trề ra có thể treo chai nước tương được rồi, nhưng trong lòng cũng biết rõ mình nên về nhà rồi.
Lần này cô ta là nhân lúc rảnh rỗi mới lẻn đến chỗ Lương Thanh Thanh báo tình hình thực tế, việc cần nói đã nói xong rồi cô ta cũng nên đi thôi, nếu không về nhà chỉ có nước bị mắng.
Vừa nghĩ đến việc mình không có cách nào đi theo lên huyện, bỏ lỡ một cơ hội tốt để kiếm đại gia, trên mặt Khâu Tiểu Yến không khỏi lộ ra sự thất vọng, đồng thời đôi mắt kia không ngừng đảo về phía Lương Thanh Thanh.
Giá mà Thanh Thanh bằng lòng đợi cô ta rảnh rồi cùng đi thì tốt rồi nhưng lý tưởng rất chuẩn chỉ, mà hiện thực lại rất phũ phàng, dựa theo tính cách của Lương Thanh Thanh, căn bản không có khả năng sẽ đợi cô ta.
“Vậy tớ về trước đây.”
“Ừ, tạm biệt.”
Tiễn Khâu Tiểu Yến xong, Lương Thanh Thanh cảm giác cả người nhẹ nhõm hơn mấy ký.
...
Ngày tháng trôi qua bình lặng, đến sáng sớm ngày thứ tư Lương Thanh Thanh còn đang trong giấc mộng đẹp thì đã nghe thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, mặc quần áo xong đứng ở cửa viện nhìn ra ngoài.
Quả nhiên là người từ huyện thành đến tặng cờ, tấm vải đỏ thắm phía trên là dòng chữ đen, buộc trên một cây sào tre bay phấp phới trong không trung.
Người dẫn đầu phất cờ chính là đội trưởng thôn Đại Bình - Tạ Khánh Bảo, gương mặt chất phác hiện rõ ý cười, cờ giương cao suốt dọc đường mà chẳng thấy mệt, cánh tay vung lên đầy hăng hái.
Mà bên cạnh ông ta là Từ Xảo, cô ta cài một bông hoa đỏ rực trước ngực, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh và quần tây đen thẳng thớm, mái tóc dài tết thành hai bím tóc gọn gàng, trông thật trẻ trung và tràn đầy sức sống.
Phía sau bọn họ là một đám đông dân làng hừng hực khí thế, ai nấy đều chen chúc muốn tiến lên phía trước để xem náo nhiệt.
Để xác minh xem có giống với những gì được viết trong cốt truyện hay không, Lương Thanh Thanh bèn chặn một bà dì lại để hỏi han đầu đuôi câu chuyện.
"Từ tri thức gặp vận may lớn rồi! Hai hôm trước, cô ấy đến bưu điện huyện gửi thư cho người nhà, vừa hay gặp phải một ông lão bị ngất xỉu, mọi người xung quanh sợ bị lừa gạt nên không ai dám động vào, chỉ có mình cô ấy kịp thời đưa ông ấy đến bệnh viện."
"Chậc chậc, ai ngờ đâu ông lão đó lại là lãnh đạo lớn của Cục Nông nghiệp thành phố chứ, vừa tỉnh lại đã sai người mang cờ thưởng, quà tạ ơn đến tận nơi rồi."
"May mắn thật đấy!"
Quả thực là may mắn lớn, chỉ hai ngày nữa thôi là trường tiểu học xã sẽ đến mời Từ Xảo đi dạy học rồi.
Lương Thanh Thanh thừa nhận lúc này đây cô vô cùng ghen tị!
Sau khi tức giận đi vòng vòng tại chỗ ba vòng, cô quyết đoán vào nhà dọn dẹp một chút, sau đó ăn hết chỗ cơm canh mà Mã Tú Chi để lại trên bếp, rồi nhanh chóng sải bước về phía đầu làng.
Ở đầu làng có một bãi đất trống được dành riêng cho mọi người đi máy kéo, bình thường muốn vào thành phố phải tranh giành chỗ ngồi, vậy mà hôm nay người lại vắng đến thảm thương, hỏi ra mới biết phần lớn mọi người đều đến quảng trường xem náo nhiệt rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










