Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70, Mỹ Nhân Làm Tinh Ôm Đùi Đại Lão Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Khuôn mặt anh tuấn, mày rậm mắt to, đường nét khuôn mặt lưu loát, khí chất vừa cao quý vừa lưu manh...

Chậc chậc, cô chỉ ra ngoài thổi gió một chút thôi mà cũng có thể gặp được cực phẩm đẹp trai, lát nữa nếu nói cho Lâm Lâm nghe thì cô bạn kia lại phải gào lên ghen tị rồi, nhưng đáng tiếc ngày mai cô phải về nước rồi, vì kế hoạch nhiều năm nên không có phúc hưởng thụ rồi.

Cho nên mượn hơi men, chiếm chút tiện nghi trên miệng cũng coi như được rồi.

Chỉ là... sao chỉ chớp mắt một cái, mà đèn trong sân đều tắt hết rồi? Đen thui thùi, có hơi đáng sợ.

Lương Thanh Thanh thầm oán thán hai câu, vừa nở nụ cười, vừa vỗ vỗ ngực anh, lại mở miệng nói:

"Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi say rượu làm càn, lát nữa vào trong tôi mời anh uống hai ly đền tội nhé? Muốn uống gì cũng được."

Nói xong lại muốn đứng dậy, nhưng cuối cùng cô cũng phát hiện ra chỗ không ổn.

Rõ ràng tối nay cô mặc một chiếc váy dài hở lưng màu hồng nhạt, sao bây giờ lại biến thành áo ngắn quần dài?

Lương Thanh Thanh đột nhiên ngẩng đầu nhìn xung quanh, đây đâu còn là sân vườn xinh đẹp trong khu biệt thự sang trọng mà cô vừa ở? Trông giống như một vùng hoang dã không biết tên nào đó.

"Mình uống rượu say đến hồ đồ rồi sao?"

Thấp giọng lẩm bẩm, cô không dám tin đưa tay ôm lấy trán, tưởng rằng mình say rượu nên xuất hiện ảo giác, nhưng cảm giác ngứa ngáy khi râu ngô quét qua chân cùng với bộ não tỉnh táo không ngừng nhắc nhở cô rằng tất cả những điều này đều không phải mơ.

"Lương Thanh Thanh! Cô còn muốn đè tôi đến bao giờ?"

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói nghiến răng nghiến lợi cắt ngang dòng suy nghĩ của Lương Thanh Thanh, cô còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị lật ra, ngồi bệt xuống đất.

Cảm nhận được cơn đau truyền đến từ mông, Lương Thanh Thanh hét lên một tiếng, lời trách móc tuôn ra khỏi miệng: "Anh quen tôi sao? Vậy sao anh còn đẩy tôi?"

Trên thế giới này không có người đàn ông nào đẩy cô cả!

Môi Phạm Diễn Hành mấp máy muốn giải thích, nhưng không biết nên nói từ đâu, anh không thể nói là ai biết cô yếu đuối đến vậy, dùng chút lực đã khiến cô ngã một cách long trời lở đất như vậy được?

Nếu nói ra lời này, với tính cách ngang ngược, Lương Thanh Thanh sẽ nổi điên, tối nay anh đừng hòng đi được.

"Cô say rồi, những lời vô lại cô vừa nói tôi coi như không nghe thấy."

Phạm Diễn Hành tự động bỏ qua lời của Lương Thanh Thanh, đứng dậy phủi cỏ trên quần áo, chuẩn bị quay người bỏ đi, nhưng trước khi đi vẫn không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Say rồi thì về ngủ đi, con gái đêm hôm ở ngoài lang thang làm gì?"

Thời buổi này nhiều côn đồ lưu manh, thích nhân lúc trời tối gió lớn ra tay với những người phụ nữ đi một mình, cho nên dù ở trong làng cũng không an toàn.

Không nghe thấy tiếng lòng của Phạm Diễn Hành, Lương Thanh Thanh chỉ thấy khuôn mặt hằm hằm nhìn xuống của anh ta cùng một tràng lời nói đầy tính giáo huấn, cộng thêm cái mông đau nhói, hai thứ kết hợp lại với nhau như ngọn lửa bùng cháy.

Lương Thanh Thanh tức giận trừng mắt, không thèm suy nghĩ tiếp về sự thay đổi kỳ lạ của môi trường, liền muốn mở miệng phản bác, kết quả là anh ta như căn bản không nhìn thấy ánh mắt cáo buộc của cô mà quay người bỏ đi.

Thấy vậy, Lương Thanh Thanh vội vàng bò dậy chặn trước mặt anh, tức giận nắm chặt tay.

"Tôi làm gì, lang thang ở đâu liên quan gì đến anh? Bây giờ là thời đại nào rồi, còn không cho phép phụ nữ ra ngoài vào buổi tối sao? Không biết còn tưởng anh ở ven biển, quản rộng thế."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc