Lương Thanh Thanh nhanh chóng đảo mắt nhìn xung quanh, cuối cùng cắn răng chạy về phía góc đường cách đó không xa, định bụng sẽ trốn sau gốc cây cổ thụ kia, may mắn thì có thể hất đuôi được con chó vàng, còn xui xẻo thì cùng lắm là bị cắn chết, biết đâu lại xuyên không về được.
Mang theo suy nghĩ "thành công thì tốt, không thành công thì thôi"
Bước chân cô càng lúc càng nhanh nhưng chưa kịp đến gần góc tường thì một bóng người cao lớn, vạm vỡ từ đầu đường đi tới, tay xách theo một chiếc giỏ tre, người đầy bụi bặm, xem ra là vừa từ trên núi xuống.
Ánh mắt hai người tình cờ gặp nhau giữa không trung, đối phương rõ ràng cũng rất bất ngờ khi gặp cô trong hoàn cảnh này, đầu tiên là sững người, sau đó chú ý tới bộ dạng chật vật của cô, lông mày hơi nhướn lên, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
“Ây da, dắt chó đi dạo à?”
Ai dắt ai còn chưa biết được đâu!
Lương Thanh Thanh tức đến bật cười, muốn xem vở kịch hay hả? Muốn châm chọc cô hả? Được, tự đưa mình đến tận cửa thì đừng trách cô không khách sáo!
Hết sức bình sinh, như thể đã diễn tập vô số lần, Lương Thanh Thanh lao thẳng vào lòng anh, nhanh đến mức không cho đối phương thời gian né tránh, năm ngón tay bám chặt lấy mái tóc ngắn của anh làm điểm tựa, hai chân dài quấn chặt lấy vòng eo rắn chắc kia, hai tay càng ôm chặt lấy đầu anh.
Vừa rồi chạy lâu như vậy, lúc này ngực Lương Thanh Thanh phập phồng kịch liệt, vì tư thế quá mức thân mật, hai cục bông mềm mại cứ thế áp chặt vào mũi miệng anh, lớp áo mỏng manh ngày hè khiến hai người có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở và nhiệt độ cơ thể của đối phương.
Vài phần mập mờ nóng bỏng len lỏi vào không khí, không ngừng lên men rồi lan tỏa ra xung quanh.
Nhưng lúc này Lương Thanh Thanh nào còn tâm trí đâu mà bận tâm đến bầu không khí ái muội này, cô chỉ muốn nâng chân lên cao hơn nữa, để con chó kia mãi mãi không bao giờ với tới được.
Ngay sau đó, càng trở nên kinh hãi hơn.
“Lương Thanh Thanh!”
Bởi vì sau khi bị anh quát, tiếng sủa của Đại Hoàng tuy nhỏ hơn nhưng nó lại như thể đang nghi ngờ tại sao không cho nó sủa nên đã nhảy lên hai cái, mà cái đầu chó kia lại đúng lúc chạm vào ống quần của Lương Thanh Thanh.
“Á á á á á á.”
Để tránh né Đại Hoàng, Lương Thanh Thanh quả thực đã sử dụng hết những gì học được trong đời, cái mông tròn trịa không ngừng cọ lên trên, nếu cứ cọ lên cọ xuống như vậy mà lên trời được thì chắc giờ này cô đã ngồi trước cổng Nam Thiên Môn rồi.
Nghe tiếng hét chói tai thảm thiết kia, sắc mặt Phạm Diễn Hành đã không thể dùng từ khó coi để hình dung được nữa, anh vừa dùng tay kéo phần thân trên của cô ra để chừa cho mình chút không gian để hít thở, vừa nghiến răng nghiến lợi nói.
“Lương Thanh Thanh, xuống mau!”
“Không xuống!”
Giọng nói của cô gái thật là hùng hồn, nếu không phải giọng nói vẫn còn run rẩy, cộng thêm một loạt phản ứng sợ hãi chân thật vừa rồi, Phạm Diễn Hành thật sự cho rằng cô cố tình diễn trò, cố ý làm anh phát ốm.
“Cô mà ôm tôi như thế này, tôi có thể kiện cô tội quấy rối đấy.”
“Vậy còn tay anh sờ mông tôi thì sao?”
“Ai sờ...”
Lời còn chưa dứt, Phạm Diễn Hành cúi đầu, nhìn xuống bàn tay to lớn đang đặt trên mông cô từ lúc nào, sau khi nhìn rõ, hai mắt nhắm nghiền, hận không thể tự tát mình hai cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
