Chuyện nhà người ta khó phân xử, bí thư chi bộ nghẹn lời đến mức lông mày nhíu chặt lại nhưng mà cũng biết là phải ngăn cản hành vi đánh nhau của hai người này trước.
Những chuyện khác thì lát nữa rồi nói, nếu không để tiếp tục đánh nữa, lỡ như mà truyền đến công xã, ảnh hưởng đến không chỉ là danh tiếng của người trong thôn, mà nghiêm trọng hơn là ông ta cũng sẽ bị cấp trên khiển trách.
"Mấy người qua đó kéo họ ra đi nào!"
Bí thư chi bộ lên tiếng rồi, những người khác cũng không tiện tiếp tục làm người mù người điếc nữa, hơn nữa loại cơ hội có thể thể hiện trước mặt quan chức này, ai cũng không muốn bỏ lỡ, lập tức có mấy bà thím chen chúc lao ra từ trong đám người, một phát tách hai người đang đánh nhau túi bụi ra.
"Ai quyến rũ chồng chị hả? Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời nói không thể nói bậy, chị có bằng chứng gì không?" Từ Xảo ngã ngồi trên đất, gương mặt trái xoan trắng nõn thon gầy lúc này đã sưng vù lên, nhìn kỹ còn có mấy vết cào cấu, hai bím tóc tết cũng bung ra, xõa trên vai rối bời.
Bị đánh cho một trận tơi tả như vậy, cho dù vừa đau vừa tủi thân nhưng đôi mắt to đen láy vẫn kiên cường không chịu rơi lệ, nhìn vừa đáng thương vừa tội nghiệp.
Chứng kiến Từ Xảo giả nai con nai tơ, trong đầu Ngô Tú Lệ như có ai châm lửa, thân hình to lớn vùng vẫy, suýt chút nữa thì ba bốn bà thím không giữ được, để bà ta xông lên đánh người.
“Cô nói cô không câu dẫn chồng tôi, vậy anh ta bị rảnh rỗi sinh nông nổi à, đầu óc toàn c*t với đái, việc của mình không làm, chạy đến giúp cô làm không công?”
Sau một hồi giằng co, Ngô Tú Lệ trông chẳng khá khẩm hơn Từ Xảo là bao, tóc tai rối bù, cổ áo cũng bị giật bung mất hai cúc.
Lời này vừa dứt, sắc mặt Dương Chính Ngọ đang ngồi xổm ở góc nhà liền biến sắc, tán thành cũng không được, phản bác cũng chẳng xong, mặt mũi đỏ bừng như gan lợn.
“Nhưng cháu tin tưởng Bí thư và Đại đội trưởng đều là người chính trực công minh, tục ngữ có câu, quan dân một nhà, hai bác chính là người thân của cháu, lần này nhất định phải làm chủ cho cháu!”
Bị đội cho cái mũ cao như vậy, vị bí thư chỉ cảm thấy áp lực vô cùng, lau mồ hôi trên trán, vội vàng đáp: “Đồng chí Từ yên tâm, tôi và lão Tạ nhất định sẽ xử lý công bằng, cô cứ từ từ kể lại đầu đuôi câu chuyện cho rõ ràng xem nào.”
Nghe được lời đảm bảo của bí thư, Từ Xảo lau nước mắt, chậm rãi kể lại đầu đuôi câu chuyện: “Hôm nay buổi trưa vừa mới vào việc không lâu, anh ta đã đến ruộng của cháu và bắt đầu làm luôn, cháu còn tưởng là người do Đại đội trưởng điều đến, nên cũng không để ý, cứ làm việc của mình.”
“Ai ngờ đâu cháu đang làm việc ngon lành, thì vợ anh ta bỗng dưng chạy đến đánh người, còn vu oan giá họa cháu quyến rũ chồng bà ta!”
“Chuyện này thật quá oan uổng, cháu với anh ta nói chuyện còn chưa đến hai câu, thậm chí còn không biết tên, cháu đường đường là con gái nhà lành, thà chết đói chứ làm sao lại đi quyến rũ anh ta chứ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)