“Cô út, cô đừng mách bà nội được không, con xin cô đấy.” Thằng Tùng ủ rũ, đáng thương nhìn Lương Thanh Thanh.
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Lương Thanh Thanh khẽ mở mắt, liếc nhìn thấy thằng bé đầu đầy mồ hôi, đoán ra được nguyên nhân, cô khẽ thở dài, “Thằng bé ngốc này, bảo con phe phẩy cho mát, mà mãi chả mát tí nào?”
Nói rồi, cô đưa tay day day trán, xua tay: “Thôi được rồi, ra ngoài chơi đi.”
Trường Tùng còn tưởng mình nghe nhầm, ngơ ngác chớp chớp mắt, xem ra lời bà nội nói dạo này cô út đổi tính là thật rồi!
Nếu là trước đây, sao cô út có thể dễ dàng tha cho nó như vậy chứ?
Chắc chắn sẽ sai nó làm việc nhà mấy ngày, sau đó cướp hết đồ ăn ngon của nó mới đúng!
Cô út mà thay đổi thì tốt quá rồi! Liệu sau này có thể bị bà nội nói là "thất tình" thêm vài lần, rồi thay đổi nhiều hơn nữa không nhỉ!
“Sao còn chưa đi?”
Mãi đến khi Lương Thanh Thanh giục thêm lần nữa, Trường Tùng mới như sợ cô đổi ý, vội vàng chạy tọt đi mất.
“Không được trèo cây, không được xuống sông!”
“Con biết rồi, cảm ơn cô út.”
Đợi Trường Tùng chạy xa, trong sân lại yên tĩnh, Lương Thanh Thanh nhắm mắt lại, kết quả là vừa mới thiu thiu ngủ thì một hồi chuông cửa lại vang lên đánh thức cô.
“Thanh Thanh, cậu có nhà không?”
Nghe tiếng gọi, Lương Thanh Thanh nhìn ra thì thấy một cô bé, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt tròn xoe, mái tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt cũng coi như là thanh tú.
Trong đầu cô tự động hiện lên thông tin về người này, là Khâu Tiểu Yến, một trong số ít những người bạn tốt của nguyên chủ, nhà ở đầu làng, nhà nghèo lại là con thứ ba nên không được cưng chiều, ngày thường có cơm ăn đã là may mắn lắm rồi nên từ nhỏ đã rụt rè, nói chuyện lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Đám con gái cùng trang lứa trong làng chẳng ai thích chơi với cô ấy cả.
Tất nhiên, cũng chẳng ai thích chơi với nguyên chủ cả.
Một là vì nguyên chủ tính tình đỏng đảnh, chua ngoa, ai chơi với cô ta thì xác định là xui xẻo.
Hai là vì nguyên chủ xinh đẹp nổi bật, theo thời gian, ai mà muốn suốt ngày làm nền cho người khác chứ?
Hai con người bị xã hội xa lánh, theo lẽ thường tình phải nương tựa vào nhau cho ấm áp.
Nhưng mà nguyên chủ là cái đồ chảnh chọe, căn bản là không thèm ngó ngàng gì đến Khâu Tiểu Yến.
Tuy nhà nguyên chủ cũng nghèo rớt mồng tơi nhưng được bố mẹ cưng chiều, anh trai thì có gì ngon cũng nhường, nên nói cách khác, hai người họ vốn dĩ không cùng một đẳng cấp!
Nhưng mà ông trời sui rủi thế nào, hai người lại bằng tuổi nhau, đi học lại còn trớ trêu thay lúc nào cũng là bạn cùng bàn. Thế là mối quan hệ của hai người cứ thế mà khăng khít lúc nào không hay!
Chưa kể, để moi được từ tay nguyên chủ mấy món đồ ăn vặt mà nguyên chủ chả thèm ngó, Khâu Tiểu Yến cứ lẽo đẽo theo sau nguyên chủ mấy năm trời, việc gì cũng tranh nhau làm.
Lâu dần, nguyên chủ thấy có đứa chạy việc vặt cũng hay hay, bèn gật đầu đồng ý cái việc quái gở này.
Nghĩ đến đây, Lương Thanh Thanh đưa tay lên ôm trán, cái trò cô chủ - ô sin này, tôi xin kiếu!
Diễn không nổi đâu! Cô định giả vờ như không nghe thấy gì, chạy tót vào phòng trốn cho rồi, kiểu gì con nhỏ kia thấy cô không có nhà, cô ấy cũng tự động đi về thôi.
Nhưng mà chưa kịp hành động, Khâu Tiểu Yến đã nhanh mắt trông thấy cô, đôi mắt tròn xoe trợn to hết cỡ, mừng rỡ reo lên: "Thanh Thanh, cậu ở nhà à! Tôi gọi cậu nãy giờ, đi mau! Muộn là không xem được trò hay đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)