Diệp Thiên Hủy rà soát lại danh sách những con ngựa sẽ thi đấu vào ngày mai một lượt nữa. Cô nhận ra một sự tình trớ trêu: mấy con ngựa cô ưng mắt đều nằm ở các trận thi đấu khác nhau. Thế nên, nếu muốn đặt cược một hơi trúng phóc cả ba con về nhất trong ba trận là điều không hề dễ dàng.
Trong bối cảnh chưa nắm rõ thực lực của những con ngựa còn lại, dĩ nhiên cô không dám mạo hiểm nhắm mắt đặt cược bừa.
Dễ chọn nhất là cược "Độc đắc" (Win), nhưng đây là hình thức cược đơn giản nhất nên tỷ lệ trả thưởng cũng chẳng cao.
Lựa chọn phù hợp nhất với cô lúc này là hạng mục "Tam Bảo" (Treble).
Quy tắc của "Tam Bảo" là: trong ba trận đua liên tiếp, người chơi phải đoán trúng con ngựa về nhất ở cả ba trận đó, đây là giải chính. Nếu chỉ đoán đúng con về nhất của hai trận đầu, mà trận thứ ba con ngựa cô chọn lại về nhì, thì sẽ vớt vát được một giải khuyến khích.
Đối với Diệp Thiên Hủy mà nói, đây là kèo béo bở và có lợi nhất.
Cân nhắc một hồi lâu, cuối cùng cô cũng chốt được hai con ngựa cho mỗi trận đấu. Cô quyết định xuống tiền cho cả hai con, mua nhiều vé một chút để đảm bảo nắm chắc phần thắng, không lo lỗ vốn.
Nhưng chuyện này lại cực kỳ thử thách khả năng tính toán.
Diệp Thiên Hủy nhẩm tính: Mỗi trận chọn hai con, ba trận cộng lại sẽ có tám tổ hợp khả năng xảy ra.
Với tám tổ hợp đó, tỷ lệ ăn thưởng của giải chính "Tam Bảo" hiện tại rơi vào khoảng 1 ăn 43. Mua tám vé, chỉ cần trúng một vé thôi là cô đã thu về khoản lợi nhuận gấp khoảng năm lần tiền vốn.
Nếu may mắn trúng thêm giải khuyến khích, số tiền ẵm về sẽ còn khủng hơn nữa.
Cô lại tính toán lại toàn bộ tiền thuê nhà và phí sinh hoạt của bản thân, cân nhắc các khoản chi tiêu có thể phát sinh trong tháng tới cùng số tiền đang có trong tay. Cuối cùng, cô quyết định rút ra 300 đô la Hương Cảng để "đầu tư" vào cá ngựa.
Làm vậy, ngộ nhỡ lần này xui xẻo mất trắng, cô vẫn dư sức cầm cự một hai tháng, không đến mức phải lang thang đầu đường xó chợ chịu đói chịu rét.
Còn lỡ như trúng đậm, biết đâu lợi nhuận thu về gấp năm sáu lần. Gấp năm sáu lần, tương đương với khoảng 1.500 đô la Hương Cảng. Cầm khoản tiền này trong tay, cô sẽ có dư dả không gian để xoay xở và tìm kiếm nhiều cơ hội đổi đời hơn.
Chủ ý đã định, Diệp Thiên Hủy chuẩn bị sẵn 300 đô, quyết tâm sáng sớm hôm sau sẽ đi ghi vé cược.
Vì hôm nay là ngày cuối cùng được phép chốt cược, nên sáng hôm sau vừa ngủ dậy, Diệp Thiên Hủy liền chạy một mạch tới trạm ghi vé gần nhà. Ở Hương Cảng thời nay, ngành công nghiệp cá cược phát triển cực thịnh, đua ngựa trở thành bộ môn giải trí quốc dân. Với giới tỷ phú giàu có, họ dĩ nhiên có thể vung tiền tậu hẳn những chiến mã thượng hạng để tham gia cuộc chơi; người dư dả đôi chút thì có thể nhấc điện thoại chốt cược nhanh gọn; còn đối với thị dân bình dân, cách duy nhất là cuốc bộ ra tận trạm để ghi vé. Nhờ thế mà hiện tại, các trạm ghi vé của Câu lạc bộ Đua ngựa mọc lên nhan nhản khắp mọi ngõ ngách Hương Cảng.
Đứng ngắm nghía một chốc, cô mới bước vào trong. Người túc trực quầy ghi vé là một ông bác lớn tuổi. Cô vốn định trình bày qua loa về chiến thuật đặt cược của mình, ai dè đối phương lại thao tác sành sỏi đến mức khó tin.
Cô chỉ việc đọc tên hai con ngựa cho mỗi trận, ông bác thoăn thoắt gõ máy, nhẩm tính xong xuôi toàn bộ các tổ hợp cược chỉ trong nháy mắt, chốt phiếu rồi bảo cô đưa tiền.
Diệp Thiên Hủy cũng phải sững sờ. Mớ công thức tối qua cô hì hục tính toán muốn vỡ cả đầu, người ta chỉ cần nghe nửa câu là rành rọt thấu đáo.
Đúng là trăm hay không bằng tay quen, đối với bọn họ, mấy chiêu tính toán cá ngựa này đã trở thành phản xạ ăn vào máu, chẳng cần động não nhẩm tính nữa rồi.
Móc 300 đô la Hương Cảng ra thanh toán xong, Diệp Thiên Hủy nhận được biên lai, rồi cẩn thận cầm lấy tấm vé cược của chính mình.
Tấm vé có đường viền hoa văn màu xanh lá, dải giữa màu đỏ, bên trên in đậm dòng chữ "The Hong Kong Jockey Club", ngay bên dưới là dòng tiếng Anh "SPECIAL CASH SWEEP ON THE", và phần dưới cùng là văn bản chữ Hán phồn thể ghi chú chi tiết thông tin cược.
Trong lúc Diệp Thiên Hủy đang chăm chú lật giở tấm vé, cô bỗng có cảm giác gai ốc nổi lên, hình như đang có ai đó chằm chằm nhìn mình.
Cô ngước mắt lên, liền thấy ở góc phố có vài gã thanh niên đang tụ tập. Đám này mặc áo sơ mi hoa banh rộng cổ, đầu uốn xoăn tít, phong cách vô cùng thời thượng dị biệt, toát ra nồng nặc khí chất lưu manh bặm trợn.
Nhìn lướt qua là bắt sóng ngay được đám "cổ hoặc tử" (giang hồ), mà khéo còn là loại giang hồ có số có má.
Mấy ngày nay lê la hóng hớt, ít nhiều cô cũng thấu hiểu giang hồ bên này cũng phân chia giai cấp, có bang hội, có tổ chức đàng hoàng.
Cô có thể dễ dàng cho thằng vô tích sự Lý Tam "ăn hành", hay đập đám dê xồm trong khu ổ chuột nhừ tử, nhưng loại giang hồ đã bái tổ gia nhập bang phái, kéo bè kéo cánh thế này thì tốt nhất đừng nên dây dưa rước họa vào thân.
Cô cất kỹ tấm vé cược vào túi, cúi gằm mặt dứt khoát rảo bước rời đi. Dù đã đi khuất một quãng khá xa, cô vẫn có cảm giác đám giang hồ kia đang thò đầu dòm ngó theo bóng lưng mình.
Cả ngày hôm đó, Diệp Thiên Hủy quyết định án binh bất động chẳng buồn ra khỏi nhà. Tâm niệm cẩn tắc vô áy náy, cô cứ ở lì trong phòng chờ đến ngày khai trận.
Hôm sau là ngày nghỉ cuối tuần. Sáng sớm, vệ sinh cá nhân xong xuôi, Diệp Thiên Hủy định bụng ra ngoài tìm quán ăn lót dạ. Nào ngờ vừa đi xuống lầu, cô đã thấy căn phòng của bà cụ chủ nhà chật cứng người, ai nấy đều đang hừng hực khí thế dán mắt xem đua ngựa.
Diệp Thiên Hủy bèn dừng bước, đứng từ ngoài cửa ngó vào. Đó là một chiếc tivi đời cũ đã có tuổi thọ khá lâu, tín hiệu bắt sóng chập chờn, chốc chốc lại nhiễu rẹt rẹt đầy hạt tuyết trắng xóa. Thế nhưng chút cản trở ấy chẳng hề làm hạ nhiệt sự cuồng nhiệt của đám đông.
Xuyên qua màn hình tivi nhòe nhoẹt nhiễu sóng, bầu không khí sục sôi của trường đua vẫn lan tỏa vô cùng chân thực. Cả đám người chen chúc rướn cổ theo dõi, thỉnh thoảng lại xì xầm bàn tán rôm rả xem cái bóng người vừa lướt qua ống kính là ai. Đó toàn là những nhân vật tầm cỡ có máu mặt, bình thường người dân đen khó mà có cơ hội chiêm ngưỡng.
Đứng hóng hớt một lát, Diệp Thiên Hủy quay gót đi ra phố.
Cô định bụng mua một bát cháo mặn nóng hổi để ăn kèm với mớ điểm tâm Cố Thời Chương đưa hôm qua, sau đó xin bà cụ chủ nhà chút nước sôi uống. Tính toán như vậy là chốt hạ xong xuôi chuyện ăn uống cho cả ngày, vừa no căng bụng lại chẳng tốn kém là bao.
Bữa sáng ở Hương Cảng cực kỳ phong phú và đa dạng, muốn đồ Trung có đồ Trung, chuộng đồ Tây có đồ Tây. Diệp Thiên Hủy vẫn chưa hợp khẩu vị với dăm ba món như bánh mì sandwich hay nui xào dăm bông cho lắm, nên cô quyết định gọi quẩy rán. Ở chốn này, người ta gọi món quẩy là "Dầu cháo quẩy"(Yau char kwai).
Ngoài "dầu cháo quẩy", cô còn gọi thêm một phần tào phớ (đậu hũ nước đường) và một bát cháo mặn.
Tào phớ ở Hương Cảng mang hương vị hoàn toàn khác biệt so với món tào phớ ở thủ đô Bắc Kinh ngày trước. Tào phớ Bắc Kinh thường ăn kiểu mặn (chan nước dùng mặn), trong khi ở Hương Cảng, món này lại được dùng kèm với nước cốt gừng và đường nâu ngọt ngào. Trải nghiệm khi thưởng thức vô cùng lạ miệng, vị ngọt thanh hòa quyện cùng sự béo ngậy, sánh mịn mướt mát tan ngay trên đầu lưỡi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)