Nhưng Diệp Thiên Hủy thừa hiểu, giả sử bản thân không mang theo ký ức của kiếp trước, chỉ là một đứa trẻ bình thường, thì chắc chắn đã phải lớn lên trong bóng tối u ám rồi.
Cũng chính vì thế, vừa nghe thấy chất giọng của Diệp Văn Nhân cô đã thấy ghét, cảm giác quả không hổ danh là con gái ruột của người đàn bà kia. Thế nên, từ tận trong xương tủy cô đã trào dâng sự bài xích và ác cảm.
Sự ác cảm này hoàn toàn chẳng liên quan gì đến việc Diệp Văn Nhân là người tốt hay kẻ xấu, nó đơn thuần chỉ là sở ghét cá nhân của cô mà thôi, giống như có người ghét màu xanh, có người lại ghét màu đỏ vậy.
Lúc này, Diệp Văn Nhân lại lên tiếng: "Đúng rồi, ban nãy tôi có sai người chuẩn bị ít đồ ăn vặt đấy, nhưng giờ thấy ngấy quá. A Vân, cô lấy ra cho cô bé đại lục này ăn đi, trông bộ dạng cũng tội nghiệp."
Gã thanh niên mặc sơ mi xanh đứng cạnh lắc gù gù, nói với Cố Chí Đàm: "Thấy chưa, Văn Nhân lúc nào cũng tốt tính, tâm địa là lương thiện nhất luôn."
Cố Chí Đàm nghe vậy liền nhíu mày, quay sang nói với Diệp Văn Nhân: "Với cái thể loại gái đại lục này, em chả việc gì phải đối xử tốt như thế."
Diệp Văn Nhân vẫn giữ nụ cười dịu dàng: "Mấy hôm trước em có xem thời sự, thấy hoàn cảnh của họ tội nghiệp lắm. Thôi thì chúng ta cứ coi như mỗi ngày làm một việc thiện tích đức đi."
Cô hầu gái tên A Vân đứng cạnh lập tức bước tới, lấy phần điểm tâm mang theo đưa thẳng cho Diệp Thiên Hủy.
Diệp Thiên Hủy thản nhiên nhận lấy, khẽ nói: "Cảm ơn."
Đám người đó lại rôm rả nói cười đi về phía chuồng ngựa. Diệp Thiên Hủy nghe họ gọi tên nhau, loáng thoáng biết được gã thanh niên ban nãy tên là Văn Kính. Đã đệm chữ "Văn", cô thầm đoán gã ta chắc hẳn cũng là người nhà họ Diệp, tên Diệp Văn Kính, có lẽ là anh em họ hàng cùng thế hệ với Diệp Văn Nhân.
Đợi đám người kia đi khuất một đoạn, cô liền nhanh như chớp lẩn ra một góc.
Hơn nữa, cô chẳng hề muốn đụng mặt nhóm của Diệp Văn Nhân thêm lần nào nữa. Cả cái hội đó chẳng có ma nào tốt đẹp cả.
Lại thêm cái gã Cố Chí Đàm kia, mã ngoài đúng là đẹp trai hết nước chấm, nhưng cái nết thì thối không ngửi nổi - đổi lại là trước kia, cô vác mặt lên trời còn lười thèm liếc gã lấy nửa con mắt.
Cô hơi do dự, cúi xuống nhìn bịch điểm tâm mà Diệp Văn Nhân vừa cho. Nhìn bao bì là đủ biết hàng đắt đỏ rồi, túi lại còn to oạch. Chỗ thức ăn này dư sức cho cô ăn nhín nhín đến tận ngày mai, tiết kiệm được tiền cơm của một, hai ngày chứ đùa.
Cô vốn dĩ chẳng bao giờ câu nệ cái thói sĩ diện "không ăn đồ bố thí". Đằng nào thì ban nãy cũng trót diễn vai kẻ ngốc nghếch quê mùa rồi, mặc kệ bọn họ có rắp tâm sỉ nhục hay không, đồ đã nằm trong tay cô, cớ sao lại không ăn? Sĩ diện hão có mài ra mà ăn được đâu.
Nghĩ vậy, cô xách túi điểm tâm lên chuẩn bị chuồn thẳng.
Ai dè vừa mới lẻn ra phía sau chuồng ngựa, bỗng có một giọng nói cất lên: "Sao cô không đợi tôi?"
Diệp Thiên Hủy ngoảnh đầu nhìn lại, liền thấy Cố Thời Chương.
Trên tay anh xách một hộp đồ ăn, bao bì trông vô cùng tinh xảo, đẹp mắt.
Cô liền chống chế: "Ban nãy tôi có đứng đợi anh đấy chứ! Nhưng đợi mỏi cổ chẳng thấy anh đâu, ngược lại còn bị một đám người tới hạch sách vặn vẹo, rồi bị lôi ra làm trò cười nữa! Tôi sợ nhỡ bị bọn họ bắt thóp nên mới vội vàng chuồn lẹ."
Cố Thời Chương nghe vậy, khẽ nhíu mày: "Lôi cô ra làm trò cười á? Ai cười cô?"
Diệp Thiên Hủy bĩu môi: "Cũng chẳng có gì, gặp phải mấy cục phân lừa thôi."
Cố Thời Chương ngớ người: "Cục phân lừa?"
Diệp Thiên Hủy chớp chớp mắt: "Thì cục phân lừa bề ngoài bóng lộn chứ sao nữa!"
Cố Thời Chương dở khóc dở cười trước cách ví von của cô: "Tôi lấy cho cô ít đồ ăn rồi này. Đi thôi, tôi dẫn cô sang bên kia ăn, đảm bảo cô sẽ thích mê cho xem."
Nói rồi, anh huơ huơ hộp đồ ăn trong tay: "Nhìn đi, nhiều lắm đấy nhé."
Diệp Thiên Hủy: "Ban nãy đám người kia cũng cho tôi đồ ăn rồi."
Cố Thời Chương lúc này mới tinh ý nhận ra túi đồ trên tay cô có bao bì giống hệt hộp đồ ăn anh đang cầm: "Khách của trường đua à? Sao bọn họ lại cho cô đồ ăn?"
Lúc thốt ra câu này, giọng điệu của anh mang đầy vẻ chất vấn, âm sắc có phần trầm lạnh xuống, lời lẽ mơ hồ toát ra một thứ khí thế áp bức đầy uy quyền.
Thứ cảm giác áp bách này khiến Diệp Thiên Hủy thấy quen thuộc vô cùng.
Cô im lặng đánh giá anh, không nói một lời.
Cố Thời Chương lờ mờ nhận ra phản ứng khác thường của cô, cũng lập tức ý thức được bản thân vừa thất thố. Anh vội vã hạ giọng, mềm mỏng giải thích: "Tôi chỉ tò mò thôi. Bọn họ chắc là khách VIP của trường đua, hôm nay khu VIP có hơi đông khách nên tôi tiện miệng hỏi thăm chút ấy mà."
Diệp Thiên Hủy: "Là mấy nam nữ thanh niên, trông ăn mặc lộng lẫy đồ hiệu đắt tiền lắm. Trong số đó có một gã..."
Cố Thời Chương: "Sao cơ?"
Diệp Thiên Hủy: "Có một gã trùng họ với anh đấy, họ Cố, diện mạo trông cũng bảnh bao phết."
Cố Thời Chương nhìn chằm chằm cô, khẽ nhíu mày: "Bảnh bao á?"
Dưới ánh nhìn mang theo chút dò xét của anh, Diệp Thiên Hủy bật cười: "Tiếc là tốt mã rã đám, thùng rỗng kêu to. Cái nết của gã ta... thối không ngửi nổi."
Cố Thời Chương: "Thế bọn họ cho cô đồ ăn làm gì?"
Diệp Thiên Hủy: "Chắc là rửng mỡ tốt bụng thôi. Bản thân ăn không hết hoặc ngấy rồi, thấy tôi nghèo khổ rách rưới nên quẳng cho. Bọn họ chắc coi như đang làm từ thiện tích đức vậy."
Cố Thời Chương liền trực tiếp giằng lấy túi điểm tâm trên tay cô: "Đưa túi đồ này cho tôi."
Diệp Thiên Hủy nhất quyết không chịu buông, vội vàng ôm khư khư lấy túi đồ: "Làm cái gì thế?"
Cố Thời Chương: "Chẳng phải tôi đã lấy đồ ăn cho cô rồi sao? Cô còn thèm lấy đồ của bọn họ làm gì?"
Diệp Thiên Hủy vẫn giữ chặt khư khư không buông: "Tôi thừa biết cái lúc quẳng túi đồ này cho tôi, bọn họ mang một thái độ trịch thượng, ban ơn đầy thượng đẳng. Nhưng tôi đây đếch thèm quan tâm dăm ba cái trò đó. Có thể tôi cực kỳ ghét bọn họ, nhưng tôi lại cực kỳ thích điểm tâm. Đằng nào thì đống điểm tâm này cũng có phải do bọn họ tự tay nhào bột đâu, là đầu bếp làm ra cơ mà. Đầu bếp làm xong đóng hộp tinh tươm, bọn họ còn chưa thèm bóc tem nữa, vậy cái bánh này có tội tình gì cơ chứ?"
Cố Thời Chương sững sờ, quả thực không lường trước được lý lẽ này của cô.
Anh khẽ nhướng mày, im lặng nhìn cô một lát, rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng: "Sao cô lại có thể nói ra cái lý lẽ đầy thuyết phục như vậy được nhỉ?"
Người tuy đáng ghét, nhưng bánh thì lại thơm ngon vô tội.
Diệp Thiên Hủy vô cùng hùng hồn, lẽ thẳng khí hùng: "Thì bản chất của sự việc nó vốn dĩ đã có lý sẵn rồi mà."
Cố Thời Chương cười cười nhìn cô: "Đi thôi, tôi đưa cô ra ngoài."
Cố Thời Chương dẫn Diệp Thiên Hủy đi ra bằng một cửa phụ bên hông. Đó là lối đi chuyên dụng dành cho nhân viên nội bộ của trường đua. Ai dè lúc bước ra, bảo vệ lại yêu cầu kiểm tra thẻ nhân viên. Đương nhiên là Diệp Thiên Hủy làm gì có thứ đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)