Nghĩ vậy, cô chợt hiểu ra lý do tại sao người ta không cho phép xem ngựa đua một cách tùy tiện. Đây chính là bí mật thương mại, là bảo bối đắc thắng của trường đua trong những trận đấu sắp tới.
Cố Thời Chương giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve phần cổ của con ngựa. Con ngựa này tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, còn chủ động dùng đầu cọ cọ vào cánh tay anh.
Anh cười nói: "Lũng Quang là giống ngựa thuần chủng của Anh. Xét đến bảng thành tích huy hoàng trong quá khứ của nó, cái giá kia dĩ nhiên là đắt xắt ra miếng rồi."
Nghe vậy, Diệp Thiên Hủy lại đưa mắt nhìn Lũng Quang thêm lần nữa.
Cô vốn chẳng rành cái gì mà nước Anh với nước U. Mấy tờ tạp chí "Mã Kinh" cô đọc ban nãy cũng có nhắc đến khái niệm "ngựa thuần chủng Anh", nhưng vì chưa từng được tận mắt chứng kiến nên cô chẳng biết rốt cuộc chúng xịn xò đến mức nào. Bây giờ được mục sở thị, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Cố Thời Chương giải thích: "Nguồn gốc của giống ngựa thuần chủng Anh có thể truy ngược về tận một ngàn sáu trăm năm trước, bắt nguồn từ ngựa Ả Rập và ngựa Barb. Giống ngựa này sải bước dài, nhịp chân thoăn thoắt, tốc độ cực cao lại bền bỉ, cộng thêm sức bật kinh hồn. Có thể nói đây là giống ngựa sinh ra để đua tốc độ, là loài ngựa chạy nhanh nhất thế giới hiện nay."
Diệp Thiên Hủy tò mò hỏi: "Nhanh đến mức nào?"
Cố Thời Chương đáp: "Kỷ lục thế giới của giống ngựa thuần chủng hiện đang là một ngàn mét trong vòng năm mươi ba phẩy bảy giây. Dù có mang ra đua với ô tô thì cũng chẳng hề lép vế chút nào."
Diệp Thiên Hủy nhẩm tính trong đầu rồi cảm thán: "Vậy thì đúng là ngày đi ngàn dặm rồi."
Xích Nhạn của cô dĩ nhiên cũng chẳng phải dạng tầm thường. Nó vốn là một thớt ngựa Đại Uyển thượng hạng, được Tây Vực dâng lên Đại Chiêu quốc như một món quốc bảo tiến cống. Sau khi chuyển kiếp làm người, cô từng lật tung các trang sử cũ, cố gắng tìm kiếm chút dấu vết tồn tại của triều Đại Chiêu qua từng câu chữ, và nhân tiện cũng tìm hiểu luôn tình hình của các tiểu quốc khu vực Đông Á.
Dần dà cô cũng ngộ ra, giống ngựa năm xưa của mình rất có thể chính là giống ngựa Akhal-Teke đến từ đất nước Turkmenistan hiện tại.
Số lượng ngựa quý Đại Uyển mà Đại Chiêu quốc thu nạp được không chỉ có một. Xích Nhạn có thể được đích thân Thiên tử ban tặng cho một vị đại tướng như cô, chứng tỏ nó phải là cá thể kiệt xuất nhất trong bầy ngựa quý ấy, có thế mới đủ sức ngày đi ngàn dặm.
Nếu giống ngựa thuần chủng Anh này thực sự đạt được tốc độ kinh hoàng kia, điều đó đồng nghĩa với việc xét về mặt chủng loại, nó đã hoàn toàn vượt mặt giống ngựa Đại Uyển mà triều Đại Chiêu từng vô cùng tự hào.
Cố Thời Chương vẫn dịu dàng gãi nhẹ quanh vùng cổ con ngựa. Rõ ràng nó rất khoái chí, thế mà lại lim dim đôi mắt tận hưởng.
Anh cười tiếp lời: "Đúng vậy. Nghe nói giới y học từng tiến hành giải phẫu nghiên cứu giống ngựa thuần chủng Anh. Họ phát hiện ra chúng sở hữu một hệ thần kinh phản xạ vô cùng nhạy bén, da dẻ khô ráo với lỗ chân lông to..."
Đang nói, anh chợt quay sang nhìn Diệp Thiên Hủy: "Trọng lượng trung bình của chúng rơi vào khoảng bốn trăm năm mươi ký, nhưng riêng quả tim đã nặng tới tận tám ký rồi."
Diệp Thiên Hủy gật gù đồng tình: "Con ngựa này mắt rất to, chứng tỏ quả tim của nó cũng rất lớn."
Phải biết rằng trong thuật xem tướng ngựa có quy tắc "Ngũ tạng". Tục ngữ có câu: Nhìn tai đoán gan, nhìn mũi đoán phổi, nhìn mắt đoán tim, nhìn bụng đoán thận, nhìn miệng đoán lách. Đó chính là bí quyết "nhìn bên ngoài, thấu bên trong" của thuật tướng ngựa.
Thuở trước khi cô học cuốn "Tướng Mã Kinh" cũng từng thấy đề cập: Tâm muốn lớn, mắt to thì tâm lớn, tâm lớn thì dũng mãnh không kinh sợ; mắt tròn đầy thì sớm tối đều khỏe mạnh cường tráng. Con ngựa trước mặt cô lúc này, nếu chỉ xét riêng về ngũ quan thì quả thực là cực phẩm hiếm có.
Cô hơi trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Nhưng giống ngựa thuần chủng này thiên về sức bật bùng nổ đúng không? Sức bật mạnh thì chưa chắc sức bền đã tốt. Nếu phải cưỡi trên những chặng đường dài thì sức bền và độ dẻo dai mới là yếu tố cốt lõi."
Nếu xét ở điểm này, bảo mã Đại Uyển Xích Nhạn của cô dĩ nhiên ăn đứt giống ngựa thuần chủng Anh kia rồi.
Nghe những lời phân tích ấy, Cố Thời Chương nhìn Diệp Thiên Hủy bằng ánh mắt đầy tán thưởng: "Xem ra cô Diệp đây cũng có hiểu biết rất sâu sắc về thuật xem tướng ngựa nhỉ."
Diệp Thiên Hủy cũng chẳng buồn giấu giếm: "Tôi chỉ biết chút đỉnh múa rìu qua mắt thợ thôi. Thật ra tôi xin vào trường đua này làm việc là vì rất thích ngựa, muốn được tiếp xúc nhiều hơn để mở mang tầm mắt."
Cố Thời Chương khẽ nhướng mày: "Vậy là cô muốn tự mình nhắm lấy vài 'hạt giống' tiềm năng để xuống tiền đặt cược sao?"
Bị người ta đi guốc trong bụng, Diệp Thiên Hủy cũng chẳng hề tỏ ra nao núng hay ngại ngùng. Cô thẳng thắn thừa nhận: "Tiền trong túi tôi thì ít mà đường kiếm tiền lại chẳng có, dĩ nhiên tôi muốn thử vận may một ván rồi. Dù sao bây giờ người người nhà nhà đều chơi cá ngựa, thêm tôi một tay cũng chẳng sao."
Cố Thời Chương cười cười nhìn cô, bất ngờ bẻ lái: "Vậy nên tóm lại, cô là trèo tường lén lút đột nhập vào đây chứ hoàn toàn chẳng phải nhân viên của trường đua, đúng không?"
Nghe thấy câu chốt hạ này, Diệp Thiên Hủy không ngần ngại ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi đồng tử đen láy của người đàn ông nửa chìm nửa nổi trong mảng bóng râm của gian chuồng, mờ mờ ảo ảo, vô cùng khó đoán.
Cô bật cười một tiếng: "Đúng thế, tôi trèo tường vào đấy. Sao nào, anh định đi tố giác tôi à?"
Miệng thì hỏi vậy, nhưng trong đầu cô đã tính toán đâu vào đấy: Nếu anh ta dám gật đầu, cô sẽ lập tức bồi cho anh ta một đấm ngất xỉu ngay tại chỗ rồi tính tiếp.
Mặc dù khuôn mặt anh ta thực sự quá giống thánh nhân, nếu ra tay đánh anh ta, trong thâm tâm cô ít nhiều cũng nảy sinh cảm giác tội lỗi y như đang phạm tội khi quân phạm thượng vậy.
Thế nhưng... mặc kệ đi, đằng nào thì anh ta cũng chẳng phải là ngài ấy.
Cố Thời Chương nhìn điệu bộ bất cần đời của cô, sau một thoáng im lặng, anh đột nhiên bật cười thành tiếng: "Làm gì có chuyện đó. Cô đừng trưng ra cái vẻ mặt ấy nữa, ánh mắt của cô cứ làm tôi có cảm giác cô đang rục rịch muốn giết người diệt khẩu tới nơi rồi đấy."
Diệp Thiên Hủy tốt bụng "an ủi": "Anh cứ yên tâm, tôi không giết người đâu, tôi sẽ không tùy tiện làm mấy chuyện độc ác tày trời đó. Cùng lắm là tôi đánh ngất anh để anh khỏi gọi người đến bắt tôi thôi."
"Nếu anh định há mồm kêu cứu, tôi đảm bảo trước khi đồng nghiệp của anh kịp chạy tới thì anh đã đo ván nằm bẹp dưới đất rồi. Anh có muốn cá cược thử một ván không?"
Cố Thời Chương vội đáp: "Không, tôi không cược. Tôi tin cô, và tôi cũng chưa từng có ý định tố giác cô."
Anh vừa cười vừa khẽ thở dài: "Tôi chỉ là một kỵ sư (nài ngựa) quèn thôi. Cô trà trộn vào đây xem ngựa thì cứ xem, chỉ cần cô không dở trò phá hoại gì thì chuyện này cũng đâu liên quan đến tôi, phải vậy không?"
Diệp Thiên Hủy nheo mắt: "Thật không đấy?"
Cố Thời Chương liền thò tay vào túi áo, móc ra một chiếc thẻ tên chìa về phía Diệp Thiên Hủy: "Tôi giao cái này cho cô làm tin, được chưa? Cô xem đi, trên này có ghi rõ tên tuổi và chức vụ của tôi đấy."
Vừa nói, anh vừa tháo chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay ra, dúi vào tay Diệp Thiên Hủy: "Chiếc đồng hồ này của tôi đắt lắm đấy, tôi mua tận bên Thụy Sĩ, ngốn đứt cả một tháng lương của tôi cơ. Cô cứ cầm lấy mà làm con tin uy hiếp tôi."
Diệp Thiên Hủy liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ nọ. Ở đại lục cũng có bán đồng hồ ngoại nhập, giá cả đều đắt đỏ muốn cắn lưỡi. Dù không rành về hàng hiệu, nhưng trực giác mách bảo cô chiếc đồng hồ này chắc chắn còn đắt tiền hơn tất cả những chiếc đồng hồ cô từng thấy trước đây cộng lại.
Cô dứt khoát nhét trả chiếc thẻ tên và đồng hồ lại cho Cố Thời Chương: "Anh không đi mách lẻo thì tôi cũng chẳng làm khó anh. Anh cố tình dúi cái đồng hồ đắt tiền này cho tôi là định gài bẫy vu oan cho tôi tội ăn cướp đấy à? Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã biết tên tuổi anh rồi. Nếu anh dám hé răng nửa lời chuyện hôm nay, cứ yên tâm đi, tôi nhất định sẽ không để anh yên thân đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

