"Anh bắt nạt cô út tôi, anh không phải người tốt!" Tứ Nha đột nhiên nhảy từ trên ghế xuống, chạy đến trước mặt Lục Cảnh Hiên, dùng nắm đấm nhỏ xíu đấm túi bụi vào đùi hắn.
"Tứ Nha, làm gì thế, lại đây!" Triệu Lan Chi ngoài miệng mắng vậy, nhưng trong lòng thì sướng rơn.
Cái con bé Tứ Nha này, Thanh Nhiễm thật không uổng công thương yêu nó, đã biết xót cô út rồi.
“Cái thằng ranh này, còn không mau đi xin lỗi Thanh Nhiễm?” Lục lão gia tử giáng một bạt tai vào lưng Lục Cảnh Hiên.
Lục Cảnh Hiên mím môi, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn có phần nhợt nhạt của cô: “Xin lỗi, lúc đó tình thế cấp bách, tâm trạng Kiều tri thanh không ổn định, tôi sợ cô ấy thật sự nhảy xuống nên mới không lo cho cô được.”
Bà dám chắc chuyện xảy ra ngày hôm nay đã đồn khắp cả thôn rồi, sau này Nhiễm Nhiễm ra ngoài e là sẽ bị người ta cười nhạo. Vị hôn phu ngay trước mặt mình lại chạy đi ôm ấp, an ủi người phụ nữ khác, còn bản thân mình thì phải để một người đàn ông lạ mặt bế xuống núi.
Chuyện này bảo con gái bà sau này phải chịu đựng thế nào đây?
Ánh mắt Lục Cảnh Hiên lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Triệu Lan Chi nói: “Thím Triệu, có những lời không thể nói bừa đâu! Thím nói vậy thì sau này Kiều tri thanh phải làm người thế nào?”
Lục Cảnh Hiên đã rèn luyện trong quân ngũ vài năm, còn từng ra chiến trường, ánh mắt lạnh thấu xương này khiến lòng Triệu Lan Chi dâng lên từng đợt ớn lạnh, đồng thời cũng thấy xót xa. Đứa trẻ mà bà nhìn lớn lên từ nhỏ, vậy mà vì một nữ tri thanh mà dùng ánh mắt này để nhìn bà!
Tô Thanh Nhiễm chắn trước mặt Triệu Lan Chi, cười lạnh: “Tôi thật sự coi thường anh, đến cả trách nhiệm cơ bản nhất anh cũng không có. Đã dám làm, tại sao lại không dám nhận?”
Lục Cảnh Hiên nhíu mày, trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn: “Tôi đã nói lúc đó tôi không nghĩ nhiều như vậy.”
“Con nói năng kiểu gì đấy?” Lục lão gia tử lại đánh mạnh vào người Lục Cảnh Hiên một cái, “Thanh Nhiễm, cháu đừng chấp nhặt với nó, tính tình nó vốn dĩ là thế.”
Kiếp trước, sau khi bọn họ kết hôn được hai năm thì Lục lão gia tử qua đời. Trước kia Tô Thanh Nhiễm không rõ ông có biết mối quan hệ giữa Lục Cảnh Hiên và Kiều Mạn Tuyết hay không, nhưng giờ nhìn lại, e là ông cũng biết đôi chút.
Lý Lam cũng đánh mạnh vào người Lục Cảnh Hiên mấy cái: “Tiểu Nhiễm à, tính tình Cảnh Hiên thẳng thắn, không có tâm cơ lắt léo gì đâu. Lần này là nó làm sai, thím bảo nó bồi lỗi với cháu.”
“Hai đứa các cháu dù sao cũng là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, không thể vì chuyện nhỏ này mà sinh lòng xa cách được đúng không?”
“Đúng đó chị Thanh Nhiễm, chị tha lỗi cho anh trai em đi!” Lục Vân Khê ôm lấy cánh tay Tô Thanh Nhiễm, “Sau này chị còn phải làm chị dâu của em mà, cái cô Kiều tri thanh kia tính là cái thá gì chứ!”
Tô Thanh Nhiễm rút cánh tay ra, phớt lờ vẻ mặt ngỡ ngàng của Lục Vân Khê.
Cô mở miệng nói: “Tôi không trách Lục Cảnh Hiên vì đã không cứu tôi, bởi vì giữa tôi và hắn vốn dĩ chẳng có quan hệ gì, hắn không có nghĩa vụ phải cứu tôi. Đương nhiên, tôi càng không thể tiếp tục bàn chuyện cưới hỏi với hắn nữa. Tôi đã nói đến nước này rồi, nếu các người còn không hiểu thì tôi cũng hết cách.”
Mấy chữ này vừa thốt ra, cả căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.
Đây là muốn hủy hôn?
Trên mặt Lục Cảnh Hiên hiện lên một tia mỉa mai nhàn nhạt, Tô Thanh Nhiễm mà nỡ từ hôn với hắn sao?
Không đời nào!
Lý Lam cuống quýt: “Chuyện có đến mức phải hủy hôn đâu? Cháu và Cảnh Hiên đã có tình cảm mười mấy năm trời, không thể vì chút chuyện nhỏ này mà hủy hôn được!”
“Hơn nữa nhà chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để rước cháu về rồi.”
“Bà thông gia, bà nói một câu đi chứ! Không thể trơ mắt nhìn Thanh Nhiễm tùy hứng như vậy được!”
Triệu Lan Chi cũng cười lạnh: “Chuyện nhỏ? Đầu con gái tôi đều bị rách rồi, mà bà gọi là chuyện nhỏ? Nếu không cứu kịp thời thì mạng của con tôi cũng chẳng còn!”
“Theo tôi thấy, Lục Cảnh Hiên thà đi ôm lấy Kiều tri thanh kia cũng không cứu Thanh Nhiễm, điều này chứng tỏ hắn hoàn toàn không để tâm đến Thanh Nhiễm. Cuộc hôn nhân này hủy đi cũng tốt!”
“Bà thông gia!”
“Đừng gọi tôi là bà thông gia, hủy hôn rồi thì chúng ta không còn là thông gia nữa.”
“Tôi đã bảo Đại Hổ đi gọi cha của Nhiễm Nhiễm về rồi, đợi ông ấy về, hai nhà chúng tôi sẽ chính thức bàn chuyện hủy hôn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
