Phía cuối thôn khá hoang vu, ít người ở, mọi người đều không muốn lui tới đó. Giặt giũ hay rửa rau đa số đều ở Thanh Hà, chỉ đến cuối năm đánh bắt cá thì mới chạy tới Thúy Hà.
Đi dọc theo Thanh Hà một lát là có thể thấy mấy sườn đồi, trên đồi cỏ mọc xanh mướt, đủ các loại cỏ heo, không ít trẻ con và người già thường tới đây cắt cỏ heo.
Phía trên sườn đồi một chút là một ngọn núi.
Ngọn núi này tên là núi Ngọa Kê, vì nhìn từ xa nó giống như một con gà đang nằm ấp trứng. Nghe nói sâu trong rừng có hổ, trước kia từng có người nghe thấy tiếng hổ gầm, nên dân thôn họ Tô không ai dám vào rừng sâu. Bình thường muốn vào núi hái nấm, đào rau dại hay săn bắn cũng chỉ quanh quẩn ở chân núi. Nếu đi đông người, kẻ nào gan dạ lắm mới dám lên đến lưng chừng núi thăm dò.
Tất nhiên, ở chân núi quá nhiều người qua lại nên cơ bản chẳng thấy con mồi nào.
Tô Thanh Nhiễm vừa đến chân núi Ngọa Kê đã thấy không ít người đang cúi lưng cắt cỏ heo, cũng có mấy đứa nhỏ cắt cỏ mệt quá liền ngồi bệt xuống đất, có đứa còn bới từ dưới đất lên một đoạn rễ ngọt bỏ vào miệng nhai.
Loại rễ ngọt này nhai vào sẽ có nước ngọt lịm, đối với trẻ con vùng này là món quà vặt quý giá, cũng là niềm vui bất ngờ. Tô Thanh Nhiễm lúc nhỏ cũng thường đi khắp nơi tìm rễ ngọt để ăn, tìm được một đoạn là có thể vui sướng cả ngày.
Tô Thanh Nhiễm vừa tới sườn đồi đã thấy Đại Hổ và Nhị Hổ đang đánh nhau với mấy đứa nhỏ khác, hai đứa nhỏ tuổi hơn nên không chiếm được ưu thế.
"Đại Hổ, Nhị Hổ!"
Thấy Tô Thanh Nhiễm đến, mấy đứa nhỏ kia sợ hãi dừng tay, dù sao lúc nãy chúng cũng vừa nói xấu cô.
"Cô út!"
Nhị Hổ nhỏ tuổi hơn, bị cào mấy phát, ấm ức đến phát khóc: "Cô út... hu hu hu... chúng nó mắng cô... hu hu hu, cháu phải đánh chết chúng nó... hức—"
Lòng Tô Thanh Nhiễm ấm áp: "Cô biết rồi."
Cô còn chưa kịp nói gì, mấy đứa nhỏ kia đã sợ đến mức cuống quýt, tranh nhau nói: "Chị Nhiễm, lời này không phải em nói đâu!"
"Cũng không phải em nói!"
Trong đó có một thằng bé mặc áo xám cứ mím môi không nói lời nào, Đại Hổ chỉ tay vào nó bảo: "Là Tô Thủy Ngưu nói đấy!"
"Đúng, chính là nó! Hôm nay bọn em vừa tới cắt cỏ heo, nó đã kể với bọn em như thế, bọn em mới tin..."
Tô Thanh Nhiễm nhìn về phía Tô Thủy Ngưu, trong lòng đã hiểu rõ. Nó là cháu trai của bà lão họ Vương, cũng là em trai của Tô Thủy Cần. Tô Thủy Cần vốn si mê Lục Cảnh Hiên, ả nói xấu cô với em trai mình cũng là chuyện thường tình.
Kiếp trước trước khi cô kết hôn với Lục Cảnh Hiên, Tô Thủy Cần vẫn luôn đeo bám hắn không buông, thậm chí còn suýt treo cổ tự tử.
Có điều Lục Cảnh Hiên đối với người mình không thích thì vô cùng tuyệt tình, không cho Tô Thủy Cần lấy một tia hy vọng. Sau này có lẽ ả đã nhìn thấu nên buông tay, nhanh chóng kết hôn. Nghe nói cuộc sống hôn nhân sau này của ả cũng khá ổn, ít nhất là tốt hơn cô nhiều.
Xem ra, Tô Thủy Cần còn thông minh hơn cô.
"Tô Thủy Ngưu, Nhị Cẩu, Trụ Tử, Tiểu Lô, lát nữa chị sẽ về nói với cha mẹ các em là các em bắt nạt Đại Hổ và Nhị Hổ."
Tô Hồng Sơn là Đại đội trưởng của thôn họ Tô, trong thôn chẳng mấy nhà dám đắc tội với nhà cô. Nếu biết con cái nhà mình bắt nạt cháu trai của Đại đội trưởng, chắc chắn chúng sẽ không thoát được một trận đòn ra trò.
"A!" Mấy đứa nhỏ kêu gào thảm thiết, "Chị Nhiễm ơi, bọn em thật sự không có mắng chị mà!"
"Chị Nhiễm, cầu xin chị đấy, chị đừng nói với cha mẹ em, không thì họ đánh chết em mất!"
"Bọn em hứa từ nay về sau sẽ không bắt nạt Đại Hổ và Nhị Hổ nữa đâu!"
"Thật không?"
"Thật ạ! Em thề luôn!"
"Được rồi, chị có thể không nói với cha mẹ các em, nhưng các em phải giúp chị một việc."
"Việc gì ạ?"
Tô Thanh Nhiễm mỉm cười, bảo chúng ghé tai lại gần. Tất nhiên Tô Thủy Ngưu không lại gần, nó chẳng sợ Tô Thanh Nhiễm nói với cha mẹ nó, cha mẹ nó cũng chẳng đời nào đánh nó!
Nhưng thấy đám bạn đều vây quanh Tô Thanh Nhiễm, chỉ còn mình nó đứng trơ trọi một chỗ, nó cảm thấy như mình bị phản bội. Nó tức giận đá đá mấy hòn đá dưới chân, rồi đeo gùi một mình bỏ đi.
Sau khi dặn dò mấy đứa nhỏ xong, chúng liền tản ra, chỉ còn Đại Hổ và Nhị Hổ mặt mày hớn hở đứng lại. Đại Hổ còn cầm một đoạn rễ ngọt: "Cô út, rễ ngọt này, cô có ăn không? Cháu với Nhị Hổ vừa tìm được mấy đoạn liền!"
Tô Thanh Nhiễm cười lắc đầu: "Các cháu ăn đi, cô phải vào núi một chuyến."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
