Tên gốc: Thanh mai trúc mã bảo vệ tiểu thư tư bản, tôi trọng sinh cải giá hắn liền cuống lên!
(Thể loại: Niên đại + Trọng sinh + Quân hôn + Không gian + Vả mặt trả thù + Sảng văn)
“Ba, cô ta đã mắc bệnh nan y rồi, việc gì phải lãng phí tiền bạc trị bệnh cho cô ta nữa?”
“Hơn nữa, nếu không phải cô ta cứ chen ngang vào giữa ba và mẹ, thì hai người đã sớm trở thành gia đình rồi!”
Trong một phòng bệnh VIP, một thiếu niên đứng bên giường, chán ghét nhìn người phụ nữ đang nằm đó, như thể người trước mắt là thứ gì đó bẩn thỉu, buồn nôn.
Tô Thanh Nhiễm tựa vào đầu giường, trên cổ tay gầy guộc trắng bệch nổi đầy gân xanh. Sắc mặt cô tê dại, dường như hoàn toàn vô cảm trước tất cả những điều này.
“Bị điếc rồi à? Nhìn lại cái bộ dạng này của mình đi, có điểm nào xứng với ba tôi không!” Lục Khâm thấy cô như vậy, trong lòng càng thêm bực bội.
“Cái đồ đàn bà độc ác lại giả tạo này, cô chiếm vị trí Lục phu nhân bao nhiêu năm nay rồi, nếu biết điều thì mau ly hôn với ba tôi đi!”
“Tiểu Khâm, ai dạy con nói chuyện như vậy? Dù thế nào đi nữa, cô ấy cũng là mẹ nuôi của con!” Kiều Mạn Tuyết giả vờ trách móc, khẽ gõ vào trán Lục Khâm. Ả diện một chiếc áo khoác dạ màu lạc đà, mái tóc đen nhánh được chăm chút tinh tế, toát lên vẻ quý phái.
Rõ ràng đã gần bốn mươi tuổi, nhưng làn da ả vẫn mịn màng như mỡ cừu, thời gian dường như chẳng để lại dấu vết gì trên gương mặt ả. So với một Tô Thanh Nhiễm tàn tạ lúc này, đúng là một trời một vực.
Vì lời hứa đó, cô đã từ chối không biết bao nhiêu đám dạm hỏi, cuối cùng lại đợi được tin hắn bị thương nơi chiến trường, mất đi khả năng sinh dục.
Thế nhưng, cô vẫn bất chấp tất cả mà gả cho hắn.
Kết hôn không lâu, Lục Cảnh Hiên bế về một đứa trẻ, chính là Lục Khâm. Cô coi Lục Khâm như con đẻ, dốc hết sức lực để cho hắn một cuộc sống tốt nhất.
Nhưng cô nằm mơ cũng không ngờ tới, Lục Khâm lại là con riêng của Lục Cảnh Hiên và Kiều Mạn Tuyết!
Mãi đến sau này cô mới hiểu ra, năm đó Lục Cảnh Hiên đã sớm thay lòng đổi dạ!
Nhưng Kiều Mạn Tuyết là tiểu thư nhà tư bản. Ở cái thời đại đó, thành phần tư bản đi đến đâu cũng bị người ta phỉ nhổ, đánh đập. Lục Cảnh Hiên không dám kết hôn với ả, nên mới tính kế lên đầu cô!
Từ đầu đến cuối, Tô Thanh Nhiễm cô chỉ là một con ngốc bị lôi ra làm bia đỡ đạn!
Cái gì mà không thể sinh dục? Chẳng qua là cái cớ hắn bịa ra để bày tỏ lòng trung thành với Kiều Mạn Tuyết mà thôi!
Không chỉ vậy, cô còn ngậm đắng nuốt cay nuôi không con trai cho người ta suốt hai mươi năm trời!
Mấy ngày trước cô vô tình phát hiện ra sự thật, vốn định liều chết báo thù, nhưng Lục Cảnh Hiên lúc này đã quyền cao chức trọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
