Góa phụ Lưu đứng hình tại chỗ, đưa mắt ra hiệu với bà mối Từ. Cô ta tự hỏi mình đã thể hiện khá tốt rồi mà?
Nụ cười của bà mối Từ đông cứng lại, hỏi: “Đồng, đồng chí Hàn, anh có ý gì vậy? Có vấn đề gì còn chưa rõ ràng sao?”
Hàn Thành vốn dĩ không muốn làm nữ đồng chí khó xử, đặc biệt khi trong quán cơm còn có người khác. Anh không hiểu sao bà mối Từ lại chọn nơi đông người như vậy, nếu biết trước bà ta hẹn đồng thời nhiều nữ đồng chí, anh ta chắc chắn đã không đồng ý.
“Không thích hợp.” Hàn Thành nhìn thẳng, vẫn không hề liếc nhìn cô ta.
Mặt góa phụ Lưu cứng đờ vì mất mặt. Cô ta “Hừ” một tiếng, nói một câu “Đồ gỗ mục” rồi đứng dậy định đi. Sực nhớ đến bánh bao thịt của mình, cô ta quay lại bưng đi mất.
Bà mối Từ đưa tay định giật lại, bực bội nói: “Ê, cô bưng đi làm gì, bánh bao đó không phải cho tôi ăn sao?”
Góa phụ Lưu không thèm quan tâm đến bà ta. Mối mai đã thất bại, còn muốn cô ta tốn thêm bánh bao thịt nữa sao? Mơ đẹp quá!
Đi ngang qua Tô Tiếu Tiếu, cô ta cố tình hích vào người cô một cái, hừ lạnh: “Người ta kén chọn lắm đấy, còn không đi cho đỡ mất mặt sao? Thật sự nghĩ gái làng Tô nhà ta xếp hàng chờ hắn chọn à.”
Tô Tiếu Tiếu cười mà không nói, không chấp nhặt với cô ta.
Cô cảm thấy đồng chí Hàn tự có kế hoạch của mình, cô không cần phải vội.
Thời buổi này, muốn mua mang về ở Quán Cơm Quốc Doanh thì phải tự mang theo hộp cơm. Góa phụ Lưu nếu không phải vì chọc tức Tô Tiếu Tiếu thì cũng sẽ không mua bánh bao. Giờ mang đi không được, cô ta đành đi đến chiếc bàn xa nhất để ăn.
Bà mối Từ không đặt hy vọng gì vào Tô Tiếu Tiếu. Hàn Thành đã không thèm nhìn góa phụ Lưu xinh đẹp, quyến rũ một cái nào, thì một cô gái mảnh mai, nhìn như bát canh nước suông như, lại còn không biết làm việc đồng áng như Tô Tiếu Tiếu e rằng càng không lọt vào mắt anh ta.
Hàn Thành đi đến quầy thu ngân thanh toán tiền và phiếu cơm, mua mấy cái bánh bao thịt rồi bưng về, nói với Tô Tiếu Tiếu: “Ngồi xuống ăn đi.”
Đừng nói Tô Tiếu Tiếu, ngay cả bà mối Từ cũng ngơ ngác.
Tô Tiếu Tiếu đi đến ngồi xuống. Có người mời ăn bánh bao thịt, cô đương nhiên sẽ không khách sáo, dù sao cô đã gần mười ngày không ngửi thấy mùi thịt.
Chiếc bánh bao trắng ngần, béo tròn bằng nắm tay, mới ra lò còn bốc khói, được làm từ bột mì tự nhiên hữu cơ kết hợp với thịt heo nhà nuôi chính gốc không dùng thức ăn chăn nuôi. Tô Tiếu Tiếu cắn một miếng mà không nỡ nuốt xuống. Đây, đây là món ăn thần tiên gì vậy, ngon quá trời!
Bà mối Từ cũng không ngốc, nhiều bánh bao thịt như vậy chắc chắn có phần của bà ta. Bà ta không nói hai lời, cầm lấy một cái liền cắn ngấu nghiến.
“Tôi tên là Hàn Thành. Cô bao nhiêu tuổi rồi?” Hàn Thành hỏi cô gái đang ăn bánh bao từng miếng từng miếng nhỏ một, dường như mỗi miếng đều luyến tiếc nuốt xuống.
“Tôi tên là Tô Tiếu Tiếu, 23 tuổi, qua năm là 24.” Đây là bánh bao thịt khó kiếm, Tô Tiếu Tiếu ăn rất chậm và rất nghiêm túc.
Hàn Thành nhìn không ra Tô Tiếu Tiếu đã 23 tuổi, nghĩ cô nhiều nhất là 20 tuổi. Ban đầu anh nghĩ hơi nhỏ tuổi, nhưng 23 thì lại thích hợp.
“Đã đọc sách chưa?” Hàn Thành hỏi tiếp.
Tô Tiếu Tiếu gật đầu: “Tôi đã học được mấy năm.”
Hàn Thành hỏi tiếp: “Cô có ngại chăm sóc hai đứa nhỏ không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


