Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Mẹ Kế Kiều Diễm Và Hành Trình Nuôi Bé Con Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Lòng Tô Tiếu Tiếu nặng trĩu, chưa bao giờ cô cảm thấy xót xa đến thế. Cũng may trước khi đi, mẹ cô đã chuẩn bị sẵn rất nhiều đồ ăn, đặc biệt là trứng gà luộc. Bà gần như đã gom hết trứng của hàng xóm xung quanh để cô mang theo, tính ra cũng phải hai, ba mươi quả.

Cô bóc một quả trứng, cẩn thận bẻ từng chút lòng trắng đút cho Đậu Đậu vì sợ lòng đỏ làm bé nghẹn. Mấy chiếc bánh nướng mang theo đã bắt đầu cứng lại, không hợp với hệ tiêu hóa của trẻ nhỏ nên cô không cho bé ăn.

“Hàn Thành, mình tìm quán ăn nào đó cho tụi nhỏ ăn chút cháo hoặc súp nóng đi. Đồ khô và thịt gà nguội này không tốt cho dạ dày tụi nhỏ đâu, dầu mỡ quá các con sẽ bị đau bụng mất.”

Triệu Tiên Phong nhanh nhảu đáp: “Em dâu yên tâm, tôi đang tìm quán đây rồi.”

Đến quán ăn, mấy người lớn chẳng ai còn tâm trạng để ăn uống, nhưng vì lát nữa còn nhiều việc phải lo nên họ gọi mấy bát súp hoành thánh nóng. Đồ ăn ở đây khá đầy đặn, Đậu Đậu lại nhỏ nên Tô Tiếu Tiếu ăn chung một bát với bé. Cô múc một thìa đút cho con, rồi lại ăn một thìa cho mình.

Trẻ con vốn nhạy cảm nhưng cũng dễ thích nghi. Chỉ sau một lát, Đậu Đậu đã hoàn toàn tin tưởng Tô Tiếu Tiếu. Cô đưa gì, bé cũng ngoan ngoãn ăn nấy.

Trong khi đó, Đoàn Đoàn vẫn im lặng quan sát người mẹ kế này. Cậu nhận ra cô đúng như cái tên của mình, lúc nào cũng mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng và cực kỳ quan tâm đến em trai. Cậu bé tự nhủ sẽ quan sát thêm vài ngày nữa, nếu cô thực sự tốt như vậy thì cậu sẽ... miễn cưỡng chấp nhận người mẹ mới này.

Hàn Thành ăn uống chẳng biết vị gì, anh lùa đại vài miếng cho xong bữa rồi quay sang hỏi con trai: “Đoàn Đoàn, con kể kỹ cho bố nghe, bà ta đã đối xử với hai anh em thế nào? Bố phải tính sổ một lần cho xong.”

Đoàn Đoàn trầm ngâm một lát rồi thật thà kể: “Bố ơi, thực ra ‘mụ phù thủy’ đó không trực tiếp đánh tụi con. Bà ta để cho anh Thiết Ngưu và Thiết Đản đánh. Họ cướp sạch đồ chơi và thức ăn của tụi con. Bà ta nói nhà họ nuôi tụi con thì đồ đó phải thuộc về họ. Bà ta còn dọa là con ăn quá nhiều, phải bán em đi mới có tiền mua cơm. Con đã cố ăn ít lại rồi, thịt thà họ ăn sạch, con chưa từng được nếm qua. Có những lúc con nhường cho em ăn, đến lượt con thì họ đã vét sạch bát rồi.”

Đoàn Đoàn vừa nói vừa quệt nước mắt, giọng run run: “Bà ta bảo bố bận lắm, còn dọa con không được nói với bố, nếu không sẽ đem bán em đi ngay lập tức.”

Khả năng diễn đạt của Đoàn Đoàn tốt hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa. Cậu bé vừa kể vừa khóc nấc lên khiến người nghe không khỏi nhói lòng.

Hàn Thành hỏi lại, giọng khàn đặc: “Vì sợ em bị bán, nên lúc bố gọi điện về, con mới không dám nói gì mà nhẫn nhịn đến tận bây giờ sao?”

Đoàn Đoàn dùng đôi bàn tay nhỏ lấm lem lau nước mắt, gật đầu: “Mỗi lần bố gọi về, mụ phù thủy đó đều đứng bên cạnh lườm con, có khi bà ta còn cầm sẵn con dao phay trên tay nữa... Bố ơi, con sợ lắm. Mẹ không còn nữa, bố thì phải đi đánh kẻ xấu, con muốn bảo vệ em nhưng con làm không được. Họ đánh em, bà ta mặc kệ. Nếu con đánh lại, bà ta sẽ giữ chặt tụi con xuống để hai đứa kia đánh tiếp... hức... hức...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc