Mọi toan tính của Hàn Thành khi tái hôn đều lấy hai con trai làm tiền đề lớn nhất: ngoại hình hợp nhãn, tính cách không có khuyết điểm quá lớn, và quan trọng nhất là có thể chăm sóc tốt hai đứa nhỏ.
Tô Tiếu Tiếu thực ra không thấy quá xấu hổ. Ngay khi Hàn Thành thanh toán xong ở Cung Tiêu Xã, cô đã tiện tay lấy một nắm kẹo sữa thỏ trắng lớn, đút vào túi vừa ăn vừa ngắm phong cảnh, vô cùng thích thú.
Tô Tiếu Tiếu biết Hàn Thành rất cao, nhưng khi nhìn hai cái bóng một lớn một nhỏ trên mặt đất so sánh, cô mới nhận ra Hàn Thành có thể còn cao hơn cả sự tưởng tượng của cô.
“Hàn Thành, anh cao lắm nhỉ?” Tô Tiếu Tiếu bất chợt hỏi một câu.
Hàn Thành đột ngột dừng bước và quay đầu lại. Tô Tiếu Tiếu phanh không kịp suýt chút nữa đâm vào anh.
Cô sờ sờ chóp mũi, đi đến bên cạnh anh.
“1m85,” Hàn Thành nói.
Tô Tiếu Tiếu, người mà cả hai đời đều chưa cao đến 1m60, thừa nhận mình ghen tị. Anh ta cao hơn cô quá nhiều, thảo nào dáng vẻ thẳng tắp như cây bạch dương nhỏ.
Hàn Thành rũ mắt nhìn cô chu môi, đoán được cô không vượt quá 1m60, nên anh cũng biết ý không hỏi lại chiều cao của cô, mà quay người tiếp tục đi về phía trước.
Hai người nửa lạ nửa quen này trở về nhà họ Tô lúc người lớn vẫn chưa tan tầm. Đứa cháu trai nhỏ, Tiểu Bảo, 6 tuổi, vừa tan học về. Nó xách theo một túi giun đất, từ xa đã gọi “cô nhỏ” không ngừng.
Hàn Thành đánh giá sân nhà. Sân nhà họ Tô rất rộng. Tuy là nhà đất gạch, nhưng cũng được dọn dẹp ngăn nắp. Mặt đất sạch sẽ, không có phân gà hay lá cải thối rữa như những nơi khác dọc đường đi. Có thể thấy người phụ nữ chủ gia đình này rất chăm chỉ.
Tô Tiếu Tiếu mời Hàn Thành ngồi xuống, còn Tiểu Bảo thì xông thẳng vào như một quả pháo nhỏ.
Chú nhóc giọng rất to: “Cô nhỏ, con nghe thấy hết rồi! Đây là dượng đúng không? Mọi người đều nói cô nhỏ đi làm mẹ kế cho người ta, có thật không ạ?”
Trong thôn không có sự riêng tư, cũng chẳng có giải trí gì. Chuyện bé tí teo cũng có thể trở thành chủ đề bàn tán sau bữa cơm của xã viên. Chẳng mấy chốc mà cả làng đều biết. Cậu nhóc 6 tuổi tối qua nghe người lớn nói chuyện mà cái hiểu cái không, nhưng hôm nay về trường học đã bị bạn bè vây quanh hỏi thăm, sao mà không biết được chứ?
Hàn Thành nhàn nhạt liếc nhìn cậu nhóc lém lỉnh này, cậu nhóc này không lớn hơn con trai lớn của anh là bao. Tiểu Bảo bị nắng đen nhưng rắn chắc, đôi mắt đặc biệt có hồn. Anh lại nghĩ đến con trai mình, liền cảm thấy buồn bực đến mức không muốn nói chuyện.
Tô Tiếu Tiếu ngồi xổm xuống, nhéo nhéo má nhóc con: “Trách nhiệm của trẻ con là phải học hành chăm chỉ, lớn lên thật ngoan, không cần hóng hớt mấy chuyện bát quái như vậy đâu nhé~. Mau đi cho gà mái nhỏ ăn đi, ngày mai có trứng ăn hay không là nhờ vào con đấy.”
Tiểu Bảo nghiêng đầu nhìn Hàn Thành một cái. Có lẽ bị bộ quân phục trên người anh làm cho e sợ, nó mở to mắt đánh giá từ trên xuống dưới, sau đó bĩu môi lẩm bẩm: “Hừm, cái dượng này trông cũng đẹp trai phết.”
Nói xong, nó nhét cặp sách vào lòng Tô Tiếu Tiếu, rồi tự mình xách túi giun đào được trên đường đi cho gà mái nhỏ ăn.
Tô Tiếu Tiếu gọi theo sau: “Cho gà ăn xong thì quay lại ăn bánh bao thịt!”
Đôi mắt cậu nhóc sáng rực ngay lập tức. Nó muốn chạy quay lại ngay, nhưng nhìn túi giun trên tay rồi nhìn cô nhỏ mình, cuối cùng vẫn chọn đi cho gà ăn trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)