Đường Bao cẩn thận cầm bánh rán, như không nỡ chỉ cẩn thận cắn một miếng nhỏ, khuôn mặt nhỏ tràn ngập biểu cảm hạnh phúc.
Tô Mạn cầm cái của mình, cắn một miếng nhỏ, bột lúa mạch trộn bột ngô, vừa dai vừa giòn, tương vàng tự chế thơm nồng đậm đà, rau diếp xanh tươi rất thanh mát, mỗi miếng cắn đều cảm thấy rất cực kỳ thỏa mãn.
Tô Hướng Nam háo hức cắn một miếng to, bị nóng, vừa hít hà vừa nói: "Thật ngon, ngon đến mức ăn không dừng được, bữa này ăn ngon vậy, bữa sau ăn gì? Nhà mình luôn ăn một bữa ngon không có bữa sau."
Ngày hôm sau Tô Mạn thức dậy, Tô Hướng Nam đã đang nấu cháo ngô khoai lang đỏ, Tô Hướng Đông đi giếng đội sản xuất múc nước, liên tục gánh bốn thùng, còn hai thùng nữa sẽ đầy một vại nước. Cả Đường Bao cũng cầm chổi đang quét sân.
Đều là những đứa trẻ rất hiểu chuyện, trước khi xuyên đến đây Tô Mạn không có anh chị em, bây giờ cảm thấy có em cũng khá tốt.
Vừa ăn xong bữa sáng, Tô Kiến Đảng dẫn cán bộ công xã đến. Dẫn đầu vẫn là chủ nhiệm hội phụ nữ, mang cho Tô Mạn một tờ giấy khen, 10 đồng, còn có thịt heo, gạo tẻ mỗi thứ năm cân, những thứ này đều tính là phần thưởng của cô.
Đội sản xuất còn đặc biệt cho cô nghỉ nghỉ phép thương tật một tháng, mỗi ngày tính mười công điểm.
Tô Mạn cẩn thận xem giấy khen, trên đó viết: [Tô Mạn, không quản thân mình, dũng cảm cứu người, được đánh giá là anh hùng nhỏ "dũng đấu kẻ xấu", đặc biệt phát giấy này, để khích lệ.]
Tô Mạn rất hài lòng, thứ này là do nguyên chủ dùng mạng đổi lấy, không chừng sau này sẽ dùng đến.
Tiễn cán bộ công xã, Tô Mạn về giường đất nằm, nằm có hai tiếng đồng hồ, nhìn mặt trời bên ngoài, ước chừng gần mười giờ, nên dậy nấu cơm.
Năm cân thịt heo cô định dùng hai cân làm thành thịt heo kho, còn lại làm thành thịt muối từ từ ăn. Đúng lúc cô rửa thịt cắt thịt, một nhóm người đột nhiên ùa vào sân, là hai ông bà cụ cộng thêm một đám trẻ con.
Tô Mạn nheo mắt nhìn, nhận ra là ông bà nội cô, cộng thêm con nhà bác cả, chú ba.
Chuyện Tô Mạn được thưởng mười đồng cùng thịt heo, gạo đã lan truyền khắp đội sản xuất, đương nhiên ông nội Tô Lão Thành và bà nội Vương Mạch Tuệ cũng biết tin, cố ý xin nghỉ phép, tan làm sớm, dắt theo con cháu đến chờ ăn cơm.
Tô Mạn lạnh lùng đánh giá đám người này.
Lúc đó, nguyên chủ đầu bê bết máu nằm trên đất, Tô Lão Thành và Vương Mạch Tuệ chạy đến, lật mí mắt cô, Vương Mạch Tuệ đập đùi, tiếc nuối nói: "Xong rồi, xong rồi, con bé lớn thế này, xinh đẹp thế này, kiểu gì cũng đòi được nhà trai một trăm đồng thách cưới, tiếc quá."
Họ chỉ tiếc nuối số tiền thách cưới sắp tuột khỏi tay, hoàn toàn không có chút đau buồn nào vì cháu gái sắp chết. Họ có nhiều cháu trai cháu gái, thêm một đứa hay bớt một đứa cũng không sao.
Hơn nữa, tình hình lúc đó là, sau khi biết Tô Hàn Sơn nợ nần nhiều như vậy, Tô Lão Thành, Vương Mạch Tuệ vội vàng chia nhà với họ, đuổi cả nhà họ từ nhà ngói ra căn nhà tranh này, ngay cả lương thực cũng không chia cho bao nhiêu. Bọn họ muốn tránh xa gia đình Tô Mạn, sợ chủ nợ đến nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


