Tô Mạn đặt vại dầu xuống, thản nhiên nói: "Hai đứa đừng làm ầm lên, trộm cắp gì chứ, là chị mang đi đổi, khoai lang đỏ chị đổi cho người khác rồi, nhìn xem, chị vừa mới mua dầu của thím Hoa Chi đây này?"
Tô Hướng Nam nhíu mày: "Chị ơi, ai lại đổi khoai lang đỏ với chị chứ, nhà nào mà chẳng có."
Tô Mạn không cho là đúng: "Đã tháng sáu rồi, nhà có khoai lang đỏ không nhiều, dù sao thì chị vẫn đổi được."
Tô Hướng Đông nghiêm túc nhìn Tô Mạn, nghiêm nghị nói: "Chẳng lẽ chị giống bố, đi vay tiền người ta đấy chứ, hôm qua chị còn mang bột mì về. Nếu vay tiền thì chị định trả thế nào?"
Tô Mạn phủ nhận: "Chị không vay tiền ai cả, ba đứa cứ yên tâm, chị nhất định sẽ cho các em ăn no." Nói xong, cô lập tức chuyển chủ đề: "Tô Hướng Đông, trong lòng em, bố là người như thế nào?"
Tô Hướng Đông mím môi, im lặng không nói.
Tô Mạn quan sát vẻ mặt cậu ấy, lục tìm ký ức của nguyên chủ, sau đó tự mình nói: "Trong lòng chị, hình ảnh của bố cao lớn, vĩ đại, chính trực, không người bố nào có thể sánh bằng, nhưng chị không biết tại sao bố lại đi vay tiền, còn sa ngã đến mức làm chuyện đầu cơ trục lợi?"
Nói đến đầu cơ trục lợi, Tô Hướng Đông cảm thấy như đang nói mình, lặng lẽ cúi đầu.
Tô Mạn tiếp tục nói: "Bố ở trong quân đội ít nhất cũng là tiểu đoàn trưởng, sao chuyển ngành về địa phương cũng phải được phân công công tác chứ, trạm lương thực, trạm thủy điện, cảnh sát, công việc nào mà bố chẳng chọn được, nhưng bố lại không đi làm, còn hay đi ra ngoài, tại sao bố lại trở thành người như vậy, các em không thấy kỳ lạ sao?"
Tô Hướng Nam cướp lời: "Chắc là bố bị quân đội đuổi rồi, để lại cho chúng ta nhiều nợ nần như vậy, chị vẫn thấy bố là người tốt à? Hừ, cho dù bố còn sống, em cũng không nhận bố đâu."
Tô Mạn ngắt lời cậu bé: "Được rồi, em nói ít thôi, Tô Hướng Đông, em nói đi."
Tô Hướng Đông ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Vốn dĩ em cũng có thắc mắc, thậm chí còn lén hỏi bố, nhưng bố vay nhiều tiền như vậy, người ngoài đều nói bố vào tù rồi, em cũng không còn nghi ngờ gì nữa."
Tô Mạn tiếp tục lục tìm ký ức của nguyên chủ, cũng không nghĩ ra được gì, đành thôi. Cô ra lệnh cho mấy đứa trẻ: "Tô Hướng Đông đi làm chuồng gà, mấy ngày nữa chị mua mấy con gà con, Tô Hướng Nam đi làm bài tập, Đường Bao đi giặt quần áo của mình."
Tô Hướng Nam giơ tay: "Hay là để em đi làm chuồng gà đi, việc này em biết làm."
Tô Mạn lấy đồ dùng học tập đã mua cho cậu bé, nói gằn từng chữ một: "Không cần, khi nào em làm xong bài tập chị sẽ kiểm tra."
Bốn người mỗi người một việc, ai cũng bận rộn, Tô Mạn nấu cháo ngô, làm món khoai tây xào, thêm chút dầu hoa tiêu cho thơm. Còn một món nữa là dưa chuột, củ cải, rau sống chấm tương, toàn là rau mới hái ngoài ruộng, rất tươi. Cháo thanh đạm, rau dưa, vốn là món cô thích ăn nhất trước khi xuyên không, bây giờ ăn cũng thấy ngon, nhưng cô vẫn muốn ăn thịt.
Ăn cơm tối xong, Tô Hướng Đông rửa bát, Tô Mạn kiểm tra bài tập của Tô Hướng Nam.
Chữ của Tô Hướng Nam viết xiêu vẹo không nói, nội dung bài tập khiến Tô Mạn tức đến muốn nhồi máu cơ tim, một người sau này có thể làm đạo diễn tài năng như vậy mà bài tập lại sai hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
