Cậu ấy suy nghĩ một lúc rồi nói: "Không biết tiền của ông ấy từ đâu ra."
Tô Mạn cũng chỉ thắc mắc trong lòng, biết rằng cũng không thể có được câu trả lời từ Tô Hướng Đông, thắc mắc này đành tạm thời nén lại.
Cô lại nói: "Bây giờ chị có mười đồng tiền thưởng của công xã, có thể trả tiền học phí cho các em." Cô hỏi Tô Hướng Nam trước: "Em có định đi học không?"
Tô Hướng Nam cười hì hì, vốn dĩ cậu bé cũng khá thích đi học, nhưng từ sau khi nghỉ học, cậu bé thấy không đi học cũng tốt, chạy nhảy khắp nơi, quen với sự tự do, bây giờ bắt đi học lại có chút không muốn.
Cậu bé vỗ ngực: "Chị à, em đã là đàn ông rồi, em không đi học, em đi kiếm công điểm, chia lương thực, chia tiền cho nhà mình."
Tô Mạn cười khẽ: "Chỉ với 3 công điểm em kiếm được mỗi ngày, mà còn là do đội trưởng chiếu cố mới ghi cho em 3 công điểm. Em mới 10 tuổi, không đi học em có biết hậu quả là gì không, cả đời em chỉ làm nông dân, mặt cúi xuống đất, lưng cong gập trời, mồ hôi rơi xuống đất vỡ làm tám mảnh, cả năm cũng không đủ ăn. Muốn ăn thịt kho tàu, còn lâu."
Sau khi Tô Hướng Nam được nữ chính sắp xếp cho công việc bảo vệ, cậu bé đã nỗ lực phấn đấu, trở thành một đạo diễn xuất sắc, bộ phim về đề tài nông dân của cậu bé được đánh giá rất cao, nhưng sau khi cậu bé nổi tiếng, quá khứ du thủ du thực đã bị đào lại, Tô Hướng Nam không vượt qua được rào cản tâm lý, đã tự sát.
Tô Mạn nhìn cậu ấy, cao giọng nói: "Chị biết em muốn làm gì, em muốn đợi sau vụ gặt lúa mì thì đi khắp nơi thu mua lúa mì, xay thành bột mì, bán ra chợ đen kiếm tiền, đúng không?"
Tô Hướng Đông lộ vẻ khó tin, nhìn thẳng vào mắt Tô Mạn, cẩn thận đánh giá Tô Mạn. Kế hoạch này của cậu ấy chưa từng nói với ai, đương nhiên Tô Mạn không thể biết được.
Cậu ấy mang theo sự tức giận vì bí mật bị nhìn thấu, lạnh lùng hỏi: "Sao chị biết?"
Tô Mạn mỉm cười: "Chị mơ thấy, chị còn mơ thấy em bị hồng vệ binh truy đuổi, chạy ra đường lớn, bị xe tải đi qua tông gãy chân."
Tô Hướng Đông run lên, vô thức nhìn xuống chân mình, im lặng không nói.
Tô Mạn không muốn ép cậu ấy: "Ai cũng có thể đi chợ đen, chỉ có em là không được. Em suy nghĩ kỹ đi, chị khuyên em vẫn nên đi học."
Đường Bao ngoan ngoãn chỉ vào mình, ý nói mình muốn đi học.
Tô Mạn xoa đầu Đường Bao, khen ngợi: "Đường Bao ngoan nhất, đợi em 7 tuổi rồi chị sẽ cho em đi học."
Tô Hướng Đông cúi đầu ăn cơm, một lúc sau mới nói: "Vậy còn chị, chị có đi làm không? Ba chúng em đi học thì tiền học phí từ đâu ra? Nhà mình còn nợ nhiều như vậy nữa."
Tô Mạn thản nhiên nói: "Sẽ có cách thôi." Kế hoạch của Tô Mạn đương nhiên là đợi đến khi kỳ thi đại học được khôi phục thì thi đại học, đây là con đường dễ dàng nhất đối với cô, cô từng thi đỗ vào trường đại học Top 10 danh giá, không sợ thi lại một lần nữa, hơn nữa nghe nói năm đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học năm 77, đề thi khá đơn giản, chắc chắn cô có thể thi đỗ đại học. Đến lúc đó Tô Hướng Đông lớn rồi, có thể trông Tô Hướng Nam, còn Đường Bao cô có thể dẫn theo đi học đại học.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)