Tô Mạn ung dung nói: "Đội sản xuất chia lương thực một phần là khẩu phần cơ bản, một phần là lương thực theo công điểm, dù nhà con mấy đứa trẻ không đi làm cũng được chia lương thực, số lương thực bà cho chúng con rõ ràng không đủ số lượng."
Cô quay sang Tô Kiến Đảng: "Nhà con chỉ còn một ít bột ngô, một ít khoai lang đỏ, rõ ràng không đủ ăn đến mùa thu hoạch, vậy mấy chị em chúng con phải làm sao, không thể chết đói được. Sáng nay chủ nhiệm hội phụ nữ công xã còn nói với con, có khó khăn gì cứ nói với cô ấy, nhưng con không muốn nói, con sợ làm mất mặt đội sản xuất của chúng ta."
Vương Mạch Tuệ liên tục liếc xéo Tô Mạn, Tô Mạn coi như không thấy.
Tô Kiến Đảng nhíu mày chặt, hỏi Tô Lão Thành: "Bác cả, lúc đó chỉ chia cho họ từng ấy lương thực thôi sao? Một túi khoai lang đỏ, một túi bột ngô?"
Tô Lão Thành đang hút thuốc lá sợi, khói thuốc cay nồng làm mờ khuôn mặt ông cụ, ông chầm chậm nói: "Đúng vậy."
Tô Kiến Đảng nhẹ nhàng khuyên bảo Vương Mạch Tuệ: "Mợ cả, bốn đứa con nhà chú hai cũng là cháu gái, cháu trai của mợ, mợ không thể nhìn chúng nó đói được, lương thực cứ chia thêm cho chúng nó một ít."
Vương Mạch Tuệ tức đến nỗi thở phì phò, bà cụ ngồi phịch xuống đất, chỉ trời chỉ đất thề thốt: "Không phải mợ không chia lương thực cho chúng nó, mà thực sự nhà chúng tôi chỉ có từng ấy lương thực, nếu nhà nhiều lương thực thì sao lại không chia cho chúng nó, bây giờ nhà nào mà không phải thắt lưng buộc bụng mà sống."
Tô Mạn quyết định vạch mặt, nhưng giọng nói vẫn rất bình tĩnh: "Nếu không cho lương thực, con sẽ kiện lên công xã."
Tô Kiến Đảng giảng hòa, lạnh lùng nói: "Bác cả, mợ cả, lương thực nhiều ít không nói, phần nên chia cho bốn đứa trẻ một chút cũng không thể thiếu."
Trong lúc giằng co, bác cả của Tô Mạn là Tô Viễn Sơn bước vào sân, ở ngoài sân ông ta đã biết hết mọi chuyện, nói với Tô Mạn: "Con đừng vội, sẽ chia thêm cho các con một ít lương thực." Ông ta lại chỉ vào đám người đầy sân nói: "Tất cả về đi, nhà người ta ăn chút đồ ngon, lại kéo cả lũ đến."
Vương Mạch Tuệ nào chịu, nằm lăn ra đất ăn vạ, vừa khóc vừa gào không ai dám đến gần. Tô Viễn Sơn cũng không để ý đến bà cụ, tự mình vác một túi bột ngô từ nhà cũ sang, đưa cho Tô Mạn: "Được rồi, lương thực của các con đã đủ."
Tô Mạn đặt túi bột ngô vào góc tường, không ngờ Tô Viễn Sơn lại chính trực và quyết đoán như vậy, chân thành cảm ơn ông ta: "Cảm ơn bác cả."
"Người trong nhà, đừng khách sáo."
Không hiểu sao, Tô Mạn luôn cảm thấy ánh mắt của Tô Viễn Sơn có chút né tránh, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào cô.
Cuối cùng, đám người đầy sân bị Tô Viễn Sơn lôi kéo đưa đi, cuối cùng cũng yên tĩnh lại, Tô Mạn nhìn thấy Tô Hướng Đông và Tô Hướng Nam đang đứng ở cửa, đồng loạt nhìn cô.
Thịt heo thái miếng, chần qua nước sôi. Cho đường trắng vào nồi thắng màu, cho thịt vào xào săn, thêm gia vị, cho nước nóng ngập thịt rồi kho.
Mùi thơm nồng đậm từ nồi tỏa ra, mở vung, nước dùng màu nâu đỏ sủi bọt lăn tăn.
Ba anh em gùi củi từ trên núi xuống, Tô Hướng Nam hít hít mũi: "Thơm quá, mùi thơm này từ nhà nào bay ra vậy, thèm chết đi được." Nhìn quanh, nóc nhà nào cũng bốc khói bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
