Ba bốn giờ chiều, không khí oi bức khiến người ta mất tập trung. Hầu hết mọi người vẫn đang làm việc trên cánh đồng. Đúng lúc này, người trong thôn nghe thấy tiếng động vỡ òa và đau đớn truyền từ gia đình nhà họ Thẩm. Tiếng hét của người phụ nữ trở nên hơi méo mó vì đau đớn, nghe như xé nát lòng người. Bà Hà lại làm ngơ trước nỗi đau của con dâu, đứng bên cạnh nhìn bà đỡ với vẻ hồi hộp, lo lắng mong con dâu sinh được cháu trai cho mình. Con dâu hai này trước đây đã sinh ba đứa con gái rồi, còn chưa sinh được con trai, không biết bao nhiêu người trong thôn đã nhai đi nhai lại cái chuyện này.
Từ khi con dâu mang thai, cái bụng nhọn của cô đã gieo vào lòng bà Hà niềm hy vọng lớn lao về một đứa cháu trai.
"Ráng lên con, sắp thấy đầu rồi!" Bà đỡ vừa lau mồ hôi, vừa động viên sản phụ, tay vẫn miệt mài ấn xuống bụng cô.
Mỗi cái ấn mạnh lại khiến tiếng kêu đau của người phụ nữ thêm phần thảm thiết.
Bên ngoài, những người đàn ông sốt ruột chờ đợi, thỉnh thoảng lại vọng vào: "Mẹ ơi, thế nào rồi? Sinh chưa?"
Thẩm lão Nhị, chồng của sản phụ, cũng tất tả chạy về từ ngoài đồng khi nghe tin vợ sắp sinh. Không phải vì lo lắng cho vợ, mà là mong mỏi được chứng kiến đứa con trai chào đời sau bao ngày tháng chờ đợi mỏi mòn.
"Réo gì mà réo, có nhanh được vậy đâu, chờ đi!" Bà Hà quát.
Lời nói của mẹ anh ta hét ra từ phía trong, sau đó dù có hỏi thế nào cũng không có người trả lời. Tiếng la hét của vợ trong đó không ngừng vang lên, mãi một nửa canh giờ sau đó, tiếng kêu chói tai đột ngột dừng lại, trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Sắc mặt Thẩm lão nhị liền vui vẻ. Đây là sinh rồi?
Cuối cùng anh ta cũng đã có con trai rồi sao?
Ý nghĩ này khiến anh ta đi về phía trước theo tiềm thức, tình cờ gặp ngay khuôn mặt của mẹ trước khi đến cửa. Thẩm lão nhị đã không chú ý đến sự thay đổi trong thái độ của mẹ mình, anh ta còn hớn hở hỏi: "Mẹ, con trai con đâu?"
Sắc mặt bà Hà tối sam, nghe con trai hỏi như thế càng trầm hơn, giọng nói không vui: “Con trai gì mà con trai, con trai ở đâu ra?" Thẩm lão nhị cuối cùng cũng nhận ra có gì đó sai sai trên mặt mẹ, niềm vui trên mặt cũng nhạt đi, trong lòng hồi hộp không yên, tay phải bất giác sờ lên sườn mặt, đây là động tác mỗi khi anh ta cảm thấy khẩn trương: "Không phải nói vợ con sẽ sinh con trai sao?"
Thấy anh ta như vậy, bà Hà thật sự có chút hối hận khi bật ra những lời này, nhưng vợ của thằng con trai này sinh đến lần thứ tư, lại ra con gái, trong lòng bà không khỏi bực mình, không thể phát tiết ra ngoài, cả người bà giống như sắp nổ tung.
Lúc này vừa lúc nhìn thấy mấy đứa cháu gái, bà thuận tay câm cây chổi lông gà, hùng hổ chỉ về phía họ, chỉ trỏ: "Nhìn cái gì mà nhìn? Ăn không ngồi rồi không có chuyện làm đúng không? Nhìn thấy các người là bực mình, tất cả cút đi làm việc!"
Một bé gái không cẩn thận ăn ngay cán chổi, nhưng nó cũng không dám lên tiếng kêu đau. Mấy đứa bé gái này tâm bảy tám tuổi đứa nhỏ nhất mới hơn hai tuổi, nhưng theo ý bà Hà, miễn là con gái thì dù có đánh chết cũng xứng đáng!
Bà Hà giận cá chém thớt, trong lòng một bụng tức giận, cuối cùng cũng giảm đi một ít.
Bà hướng về phòng nơi mà con dâu đang nằm, trợn mắt nhìn, một chút cũng không muốn giúp con dâu chăm sóc đứa nhỏ. Bà ta cảm thấy nếu mình lại gần để xem, không chừng tức giận quá mà bóp chết hai mẹ con nhà đó mất!
Thẩm lão nhị có chút không tin.
Rõ ràng trước đó sẽ nói sinh con trai, vì sao lại sinh ra một bé gái nữa rồi, nhưng chính miệng mẹ đã nói là vợ anh ta đã sinh một đứa con gái, đợi đến khi anh ta hồi phục lại tinh thần, mới lật đật chạy vào, muốn tận mắt nhìn thấy!
Sau khi anh ta bước vào phòng, vợ đang cụp mắt xuống, tiếng khóc nghẹn ngào, lần đầu tiên khiến đôi mắt anh ta bất giác chua xót.
Không để ý đến bà đỡ vẫn đang đợi, anh ta bước lên trước hai bước, vươn tay vén một mảnh vải nhỏ che thân thể đứa trẻ, nhìn giữa hai chân nó, lập tức há hốc mồm!
Xong rồi, một tia hy vọng cuối cùng cũng tan biến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
