Mã Triều Dương nhận lấy, nhấn mạnh lại lần nữa: “Chờ bao giờ đi lên thị trấn, tôi sẽ mua trả cô.”
Tần Hàn Thư nói: “Nói đến lên thị trấn, tôi định sau khi chúng ta thu hoạch vụ thu sau sẽ đi xem, chờ căn nhà hầm mới được hoàn thành, chắc chắn phải mua thêm rất nhiều thứ.”
“Đúng vậy, cô nói rất có đạo lý!” Mã Triều Dương cười nói: “Hai chúng ta đi cùng nhau đi!”
“Xùy.” Một tiếng cười lạnh vang lên, Lâm Chi Hằng đi ra từ phía sau Mã Triều Dương: “Nếu cô ấy không nói, cậu chắc chắn mình có thể nghĩ đến sao?”
Sau đó Lâm Chi Hằng thản nhiên nói: “Đi nhờ một chút.”
Tần Hàn Thư và Mã Triều Dương đang đứng ở trước cửa nói chuyện, hai người vội vàng đi sang bên cạnh nhường đường cho Lâm Chi Hằng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
