Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nền nhà phía bên kia được lát xi măng, còn trộn vôi, xi măng và cát mịn, cả nhà trông rất sạch sẽ, sáng sủa, không có hạt mụi nào. Nóc nhà được làm bằng ván gỗ, mùa hè cách nhiệt, mùa đông giữ ấm, xem như đây là mái nhà đầu tiên ở trong thôn.
Nhưng Lục Thanh An lại có suy nghĩ khác. Tốt xấu gì thằng ba cũng là một quân nhân, sau này muốn về thăm nhà, còn phải qua nhà khác gánh nước thì không ổn lắm.
Sau bữa cơm, bọn nhỏ đều đi chơi, chị dâu cả Lục và chị dâu hai Lục cũng thu dọn bát đũa đi rửa, rửa xong còn phải giặt quần áo.
"Cha nghe mẹ con nói con và thanh niên trí thức Tô đang yêu nhau." Lục Thanh An hỏi Lục Trường Chinh.
"Dạ."
"Nghĩ kĩ chưa?" Lục Thanh An lại hỏi.
Ông ấy có thể đoán được chắc trong nhà Tô Mạt xảy ra chuyện gì đó, cô mới xuống đây lánh nạn. Ông ấy không tin đứa con trai này không đoán ra.
Nhưng sợ con trai thật sự không biết, ông ấy vẫn nói thêm một câu: "Lúc thanh niên trí thức Tô đến, xách theo hai cái vali."
Ở thời đại này, người có thể sử dụng vali không phải là người tầm thường. Người không tầm thường còn xuống nông thôn, hơn phân nửa đã gặp chuyện gì đó.
"Nghĩ kĩ rồi ạ." Lục Trường Chinh kiên quyết trả lời.
Tất cả những thứ anh có hiện tại đều nhờ vào sự cố gắng của anh, thành tích và công lao không ai có thể xóa đi. Hơn nữa, anh nghĩ rằng tình hình này sẽ không kéo dài lâu, muốn đất nước phát triển, các lãnh đạo tuyệt đối không được để tình hình xấu kéo dài.
"Được, con nghĩ kĩ là được rồi." Lục Thanh An rút điếu thuốc trong miệng ra: "Vậy con định làm gì?"
Sức khỏe của cha ông ấy, chỉ sợ không kéo dài được bao lâu.
"Không cần lo lắng cho ông, cứ làm theo kế hoạch của cháu, thấy cháu có người yêu ông cũng yên tâm." Lục Bá Minh nói.
Người đàn ông có ý chí sắt đá này, dù đã lớn tuổi và trên người nhiều bệnh tật, nhưng vẫn cố gắng ngồi thẳng lưng hết sức có thể.
Lục Trường Chinh là cháu nội mà ông thích nhất và coi trọng nhất. Chẳng qua trước kia thấy anh một lòng dốc sức cho sự nghiệp, sợ anh khi lớn tuổi sẽ cô đơn cả đời, ông mới nói rằng trước khi mình gần đất xa trời, muốn thấy anh lập gia đình.
Ông hiểu rõ tính tình của thằng ba, nếu không thật lòng thích thanh niên trí thức Tô thì sẽ không vì cứu người mà hẹn hò với người ta.
"Bọn cháu định kết hôn trước khi cháu quay về đội." Lục Trường Chinh nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
