"Đồng chí công an ơi, cái nhà họ Thẩm này sống thất đức quá, đáng lẽ phải đem đi bắn mới đúng! Mau bắt hết bọn họ lại đi ạ."
Có người trong làng không nhìn nổi nữa liền lớn tiếng quát. Cả cái đại đội Cẩu Thám này chẳng ai muốn chứa một gia đình lòng lang dạ thú như vậy ở trong thôn.
Trần Ngọc Khôn vốn dĩ đến đây để bắt vợ chồng Lý Nhị Ngưu, vợ chồng Thẩm Vượng Tài và Thẩm Bảo Châu, chẳng qua ban nãy bị vụ án mất trộm đột xuất làm trì hoãn đấy chứ. Nghe người dân nói vậy, anh liền gật đầu phụ họa: "Chúng tôi cũng đang định áp giải họ về đồn đây."
Người vừa lên tiếng lập tức tròn xoe mắt, trong lòng sướng rơn. Đây đúng là khoảnh khắc huy hoàng nhất cuộc đời anh ta, đến cả công an mà cũng nghe theo lời anh ta nói cơ mà! Đúng là có tiền đồ thật rồi!
Thẩm Bảo Châu nghe Trần Ngọc Khôn nói thế thì sợ xanh mặt, nhưng cô ta vẫn cố đấm ăn xôi, ấm ức cãi cố: "Dựa vào cái gì mà bắt tôi? Có bắt thì phải bắt con khốn Thẩm Thanh Linh kia kìa! Nó có thù oán với nhà tôi nên mới vơ vét sạch sành sanh cái nhà tôi như thế!"
"Phi! Cái con lăng loàn trơ trẽn này, mày ngậm máu phun người con bé Thanh Linh thì ra đường xe cán chết mày đi! Con bé mà có cái bản lĩnh ấy thì bao nhiêu năm qua đã chẳng để cho cái nhà mày đè đầu cưỡi cổ, hành hạ khổ sở như thế!"
Vợ bác trưởng thôn lúc này cũng nhảy ra nói đỡ cho Thẩm Thanh Linh. Bà biết con bé đã ký giấy từ mặt nhà họ Thẩm, giờ lại là thân gái dặm trường, một thân một mình sống trong làng, nếu bà không che chở cho nó một chút thì chuỗi ngày sau này của nó e là chẳng dễ dàng gì.
"Thế tại sao cả làng không ai bị dọn sạch bách, chỉ có mỗi nhà tôi bị trộm không còn một mảnh vải?!" Thẩm Bảo Châu vẫn không chịu phục.
"Còn tại sao nữa? Cả cái làng này có mỗi nhà mày là nhà gạch ngói khang trang, không trộm nhà mày thì trộm nhà ai? Đáng đời!"
Thím Béo chẳng thèm để ý đến những lời bao biện của Thẩm Bảo Châu. Thím một mực tin tưởng rằng chuyện này tuyệt đối không liên quan đến Thẩm Thanh Linh. Dân làng nghe thím Béo phân tích vậy cũng thấy rất có lý, nhà họ Thẩm bị trộm ghé thăm chắc chắn là do ngày thường sống quá phô trương, thích khoe khoang của cải nên mới lọt vào tầm ngắm của kẻ gian.
Vụ án mất trộm hiện tại vẫn chưa có bất kỳ manh mối nào nên đành phải tiếp tục điều tra sau. Trần Ngọc Khôn cùng các đồng chí công an nhanh chóng áp giải Thẩm Bảo Châu, Thẩm Vượng Tài cùng vợ chồng Lý Nhị Ngưu, Vương Chiêu Đệ lên xe đưa đi.
Dân làng nhìn theo mà không khỏi tặc lưỡi cảm thán, đến tận bây giờ bọn họ vẫn chưa dám tin vào sự thật. Chẳng lẽ nhà họ Thẩm nhẫn tâm đem bán Thẩm Thanh Linh cho Lý Nhị Ngưu để làm đám cưới ma với thằng con trai đã chết thật sao? Con bé năm nay mới có mười bảy tuổi chứ mấy! Nhưng vì Trần Ngọc Khôn không tiết lộ thêm gì, nên người dân cũng chỉ biết bán tín bán nghi mà đoán mò với nhau.
---
"Bác gái cứ ngồi đấy đi ạ, để cháu đi gọi món cho." Đùa sao, có Trần Ngọc Khôn ở đây mà lại để bác gái phải bỏ tiền túi ra mua cơm ăn, chuyện này mà đến tai ông đại ca của anh thì có mà bị lột da mất.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


