Gạo, bột mì, dầu đậu nành, đó là những thứ không thể thiếu trong cuộc sống.
Siêu thị có một tầng. Lúc thanh toán ở cửa, Tô Bối thấy có người xách túi lớn túi nhỏ từ trên lầu đi xuống.
"Mẹ, mẹ con mình lên trên xem thử nhé?"
Gửi đồ xong, hai mẹ con Tô Bối lên tầng hai. Đến nơi, hai người mới phát hiện mình đã tìm đúng chỗ.
Trước mắt là một khu chợ sỉ quần áo, từng hàng giá treo đầy quần áo, của người lớn và trẻ em đều có, mấy tủ trưng bày ở giữa còn có tất và quần lót.
Khi Phan Tú Vân nhìn thấy một hàng giá treo đồ lót, mặt bà đỏ bừng lên. Bà kéo Tô Bối tránh khỏi chỗ đó, ngượng ngùng nói: "Người ở đây sao cái gì cũng bày ra ngoài thế, chỗ này còn có đàn ông nữa!"
Thật là xấu hổ quá!
Bà đưa hai tay che mặt, len lén quay đầu nhìn lại một cái, mặt lại càng đỏ hơn lúc nãy.
"Họ không thấy ngại sao?"
Dù Tô Bối đã đến đây hai lần, nhưng cô cũng là một cô gái của những năm bảy mươi. Con gái thời đó đều rất e thẹn, hẹn hò nắm tay cũng đỏ mặt, bây giờ thứ riêng tư nhất lại bị bày ra trước bàn dân thiên hạ, Tô Bối hắng giọng, vành tai hơi đỏ lên.
"Mẹ, đừng nói nữa, người ta đang nhìn mẹ kìa!"
Phan Tú Vân lúc này mới phát hiện những ánh mắt khác lạ của mọi người xung quanh. Trong khoảnh khắc, bà cảm thấy còn xấu hổ hơn cả lúc nhìn thấy những thứ kia.
Hai người bước nhanh vài bước đến trước một quầy hàng, thấy bên trong chất đầy vải vóc đựng trong những chiếc túi trong suốt, trên đó ghi rõ giá 19.9, còn có một quầy khác ghi giá 9.9.
Hai mẹ con Tô Bối nhìn đến thẳng cả mắt.
Trời ạ, cô không nhìn nhầm chứ?
Tất cả đều là vải Dacron!
Hai người lập tức xông tới.
"Cái này đẹp, cái này cũng không tồi. Ấy, cái này đẹp quá đi mất!"
Mắt Phan Tú Vân sáng lên, đuôi mắt khóe mày đều lộ rõ vẻ phấn khích.
Tô Bối hiếm khi thấy mẹ mình cười vui vẻ như vậy, trong lòng vô cùng xúc động, sống mũi lại có chút cay cay.
Nói ra thì mẹ cô năm nay cũng mới ba mươi sáu tuổi mà thôi. Ở quê, mọi người mỗi ngày ăn không đủ no, còn phải làm việc, cuộc sống bán mặt cho đất bán lưng cho trời đã mài mòn hết nhiệt huyết của con người, làm sao còn cười nổi.
Nhưng sau này sẽ tốt hơn, cô nhất định sẽ để mẹ mình luôn cười như vậy.
Tô Bối cũng không nhịn được cười theo.
Hai mẹ con Tô Bối lựa một lúc lâu, chọn ra một đống vải vóc, có đến hơn mười mảnh. Sau khi thanh toán hết tổng cộng một trăm mười tám đồng tám hào, cô thu ngân cười tủm tỉm nói: "Bên em đang có chương trình khuyến mãi, hóa đơn trên một trăm có thể tham gia rút thăm trúng thưởng, giải nhất là tivi màn hình tinh thể lỏng 55 inch..."
Rút thăm miễn phí, còn gì để nói nữa, rút thôi!
Tô Bối đẩy Phan Tú Vân: "Mẹ, mẹ rút đi."
Phan Tú Vân vội xua tay: "Mẹ không rút đâu, Tiểu Bối, con rút đi."
"Mẹ, mẹ cứ rút đi!"
Tô Bối đẩy Phan Tú Vân lên phía trước, Phan Tú Vân căng thẳng xoa tay: "Vậy mẹ rút nhé?"
Bà đưa tay vào thùng rút thăm, lấy ra một mảnh giấy, mở ra thì thấy trên đó viết một số một.
Bà đưa mảnh giấy cho Tô Bối: "Tiểu Bối, cái này... Là trúng rồi phải không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)