Một người phụ nữ bốc một nắm gạo lên khen ngợi: "Các chị xem gạo này trắng chưa kìa, không có hạt vỡ, cũng không có sỏi, còn ngon hơn cả gạo của trạm lương thực!"
Hai người kia cũng gật đầu, gạo này đúng là ngon thật, vậy giá cả...
"Em gái, gạo của em bao nhiêu một cân?"
Tô Bối liếc nhìn người phụ nữ đó, cười tủm tỉm nói: "Vốn dĩ gạo này bán 2 hào, nhưng thấy các chị đều là bạn của chị em, thế này đi, một cân 1 hào 8, nhưng chỉ lần này thôi nhé, lần sau muốn mua nữa em phải tăng giá đấy."
Lời này vừa nói ra, hai người lập tức vui mừng: "Được được, chỗ này chúng tôi bao hết."
Tổng cộng chưa đến 15 cân gạo, hôm qua họ đã ăn một ít, còn lại cũng chỉ khoảng 14 cân, ba người chia đều, hai người phụ nữ mỗi người đưa cho cô 8 hào.
Tiễn hai người phụ nữ đang vui vẻ ra về, chị ấy lấy ra 9 hào đưa cho Tô Bối, Tô Bối lấy ra 2 hào nhét lại cho chị ấy: "Hôm nay cảm ơn chị đã giúp em giới thiệu, 2 hào này coi như tiền công của chị, em còn có đồ khác, chị có cần gì không?"
Chị ấy lập tức hiểu ý Tô Bối, cũng không khách sáo, nhét tiền vào túi, cười ha ha nói: "Em có những gì? Có đồ tốt chị lại giúp em giới thiệu, chị họ Chu, sau này em cứ gọi chị là chị Chu là được, bên chúng ta đông người lắm, chị hô một tiếng, bao nhiêu đồ cũng không đủ bán."
Tô Bối trầm ngâm một lát: "Em cũng không chắc, chị có thể nói nhu cầu của mình để em xem có kiếm được không."
Chị Chu lập tức liệt kê một danh sách dài, toàn là những món hàng khan hiếm mà có tiền cũng không mua được ở hợp tác xã.
Tô Bối ghi nhớ từng món, hẹn ngày với chị Chu rồi mới đeo chiếc gùi rỗng rời đi.
"Đồng chí, chúng tôi muốn mua một cân dầu hỏa."
"3 hào 5 cộng với tem dầu hỏa!"
Tô Kiến Nghiệp vội vàng lục trong túi tìm tem. Dầu hỏa nhà họ đã hết mấy ngày rồi, chỉ vì không có tiền nên vẫn chưa đi mua, hôm nay kiếm được tiền, tiện thể mua luôn.
Trong lúc nhân viên bán hàng đang đong dầu hỏa, Tô Bối nghe thấy một giọng nói quen quen bên cạnh. Cô quay đầu lại nhìn, đúng là oan gia ngõ hẹp, đây không phải là Chu Ý Hành sao?
Lúc này anh đã cởi bỏ bộ đồ hóa trang, trở lại với vóc dáng cao ráo, thẳng tắp, chỉ có đôi giày giải phóng là minh chứng cho thân phận khác của anh.
Nghĩ đến lúc đó mình đã hóa trang, Tô Bối giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cười tủm tỉm chào anh.
"Anh Chu, lại gặp anh rồi!"
Chu Ý Hành đáp: "Thật trùng hợp!"
Hì hì!
Trong lúc nói chuyện, nhân viên bán hàng đã đong xong dầu hỏa, hai cha con nhà họ Tô cầm lấy rồi ra khỏi hợp tác xã.
Xe của Trần Lão Tứ phải chở đồ nên không còn chỗ trống, hai cha con nhà họ Tô đành phải đi bộ về thôn. Về đến nhà, Phan Tú Vân đang nấu cơm trưa, hai đứa nhỏ đang chơi trong sân, vừa nhìn thấy họ liền lập tức chạy lại đón.
Cô bé Tô Đồng mếu máo chu môi: "Cha, chị cả, sao hai người đi Công xã không cho Đồng Đồng đi cùng!"
Còn Tô An thì nhìn vào cái gùi của họ, mắt sáng rực: "Cha, chị cả, để em xách gùi cho!"
Ánh mắt đó rõ ràng viết mau cho em xem, hai người đã mua được thứ gì tốt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

