Mà lần ép đi lao động xa chính là giọt nước cuối cùng ấy.
Một người vốn luôn bị nắm chặt trong tay bỗng dưng vượt ra khỏi tầm kiểm soát, cảm giác ấy chẳng khác gì việc khẩu súng trong tay đột nhiên biến thành một quả bom hẹn giờ vậy.
Điều này khiến ông ta vừa bất an, vừa giận dữ đến mức muốn trút lên người khác. Mà đầu sỏ gây ra mọi chuyện, chính là cô con gái riêng tốt đẹp của vợ ông ta rồi!
Ông ta lập tức quay ngoắt người, bước nhanh về phía phòng ngủ lớn nhất ở tầng một sau đó giơ chân đạp mạnh vào cửa, tiếng vang ầm trời: “Ra đây! Nấu cơm! Không nấu thì cút khỏi cái nhà này!”
Ngay sau đó, tầng một lập tức náo loạn...
Còn Tô Miểu Miểu lúc này đã quay lại phòng ngủ, nghe tiếng ồn ào mỗi lúc một to bên ngoài, cô khẽ cười lạnh một tiếng. Mới đó đã bắt đầu trở mặt cắn nhau rồi sao?
Cô đưa mắt nhìn khắp căn phòng mình đang ở. Phòng không lớn, phần lớn diện tích đều bị nhét đầy đồ đạc lặt vặt. Toàn là những thứ cả nhà tiếc không muốn vứt mà hiện tại lại chẳng cần dùng đến, nên đem nhét hết vào đây.
Không gian sinh hoạt của nguyên chủ chỉ còn lại chiếc giường gỗ rộng chừng một mét hai ngay cạnh cửa ra vào.
Tối tăm, chật chội, ngột ngạt.
Bởi vì cuối tuần bọn chúng cần có chỗ chơi mà chơi trong phòng không có nắng thì u ám quá.
Trớ trêu thay, căn nhà hai tầng kiểu Tây nằm ngay trung tâm phồn hoa Thượng Hải này... lại chính là tài sản mà mẹ ruột nguyên chủ để lại cho cô!
Không chỉ bị người ta chiếm mất, cô còn phải biết ơn họ vì điều đó.
Phải nói rằng, nhà này đã thao túng nguyên chủ quá mức thành công. Thấm dần vào máu thịt, từng chút một mà khiến cô cam chịu không hề hay biết.
Bây giờ là năm 1970.
Mười năm trước, khi mẹ ruột của nguyên chủ qua đời, cô mới chỉ mới tám tuổi.
Trong tang lễ, ông Tô ôm lấy con gái mà khóc đến đứt ruột, nghẹn ngào nói rằng sẽ tìm một người về chăm sóc cô. Vì cô, ông ta sẵn sàng hy sinh tất cả...
Thế mà chưa đầy một tháng sau, người mới đã được rước vào nhà. Người phụ nữ đó còn dẫn theo một đứa con riêng lớn hơn nguyên chủ một tuổi tên là Lý Liên Liên.
Ban đầu, mẹ kế và con gái riêng rất biết cách làm người. Họ tỏ ra đặc biệt quan tâm đến cô, nói năng nhỏ nhẹ, chưa từng lớn tiếng.
Đến mức khi nguyên chủ không thể gọi bà ta là “mẹ”, bà ta còn chủ động đề nghị cứ gọi là “dì” cũng được.
Lúc đó, ông Tô cũng còn yêu thương cô con gái duy nhất này. Cả nhà bốn người sống hòa thuận, thậm chí còn ấm áp hơn cả những gia đình máu mủ ruột rà thực sự.
Ai ai cũng khen rằng nguyên chủ tốt số khi có một người mẹ kế tốt. Chính nguyên chủ cũng tin là như vậy.
Cho đến khi mẹ kế mang thai, rồi sau mười tháng sinh ra một cặp song sinh hai bé trai kháu khỉnh.
Ông Tô mừng đến phát cuồng. Hơn ba mươi tuổi, lần đầu tiên ông ta có được con trai, lại một lúc được tận hai đứa.
Đối với ông ta, đó chẳng khác gì niềm vui lớn nhất đời người!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


