Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70, Gia Đình Và Sự Nghiệp Của Tôi Chương 26: Trồng Trọt Trong Không Gian Không Dễ (2)

Cài Đặt

Chương 26: Trồng Trọt Trong Không Gian Không Dễ (2)

Editor: Hye Jin

____________

"Tiểu Vu, sao trông em thế này, con quấy đêm à?"

"Không có, chỉ là em thức khuya thôi."

Thiếu ngủ, Vu Nhân không có tâm trạng trò chuyện, cô sắp xếp công việc trong tay rồi nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Chị Vương, nói thế nào nhỉ, tính cách chị ấy chỉ dám bắt nạt kẻ yếu. Trước đây dám sai bảo Vu Nhân như vậy là vì thấy nguyên chủ thật thà, không phản kháng.

Bây giờ, dù Vu Nhân sau khi sinh con quay lại, không công khai phản kháng, nhưng tất cả những biểu hiện của cô là sự phản kháng thầm lặng. Chị Vương giờ đây đã trở nên ngoan ngoãn, so về năng lực, người ta tốt nghiệp trung cấp, so về gia thế, cha người ta là đoàn trưởng Binh Đoàn Xây Dựng, trước đây mình đúng là mờ mắt vì lòng tham, tưởng cô dễ bắt nạt.

Chị Vương nghĩ gì, Vu Nhân không biết, cô nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.

"Oa oa ..." Tiếng khóc của con lại đánh thức Vu Nhân, cô lắc đầu, lại tè dầm rồi.

"Chị Vương, em về thay tã cho con một lát, thay xong em quay lại."

"Đi đi, không cần vội."

Về nhà, sau khi thu xếp cho con, Vu Nhân đến kho dụng cụ, tìm một cái cuốc, bỏ vào không gian. Cô còn cần thêm một cái cào để tạo luống. Sau khi tìm đủ dụng cụ, cô đã sẵn sàng cho việc trồng rau tối nay.

Trong lòng có việc, cảm giác thời gian trôi qua thật chậm. Cuối cùng cũng đến giờ tan làm, Vu Nhân vội vàng đưa con về nhà. Về đến nhà, Lư Thư Duệ đã chuẩn bị bữa tối, điều này khiến tâm trạng Vu Nhân vui vẻ hơn một chút. Sau bữa ăn, Vu Nhân vội vàng quay về phòng ngủ.

Lư Thư Duệ cho rằng hôm qua cô ngủ không ngon, hôm nay ngủ sớm một chút cũng tốt, nên không để ý. Lúc này, Vu Nhân đang ở trong không gian, tay cầm cuốc, dùng hết sức mạnh để tạo ra một luống đất ngoằn ngoèo, chỉ cần nhìn bằng mắt cũng thấy nó cong như đường núi. Ngay cả nhà vô địch từng tuyên bố "mắt tôi chính là thước" có đến đây cũng phải tiếc nuối vì không có đất dụng võ. Vừa chống lưng vừa nhìn luống đất xiêu vẹo, trong lòng Vu Nhân bất lực hò hét: Trong tiểu thuyết người ta, không gian có hệ thống tự động, còn có robot nấu ăn. Còn cô thì sao, cái gì cũng không có!

Cô trốn thoát kịch bản về quê trồng trọt, lại không thể thoát được số mệnh trồng trọt trong không gian. Ai mà tin được chứ! Người khác thì đổ mồ hôi trên mảnh đất của tổ quốc, còn cô thì mồ hôi rơi trong không gian của mình. Nói ra người ta cười chết cô thôi, nói nhiều chỉ thêm nước mắt!

Nhìn lại cuộc sống của mình, không phải thiếu thốn, nhưng cũng không dư dả. Cô không vội kiếm tiền, lúc này không có nhiều chỗ cần tiêu tiền, có tiền cũng chẳng có chỗ để tiêu. Cô chỉ cần nắm bắt tốt nhịp sống của mình, chăm sóc tốt cho hai đứa con là được.

Mục tiêu tiếp theo: nuôi một ít gà trong không gian để có trứng gà ăn thoải mái. Trồng một số thực vật quanh nhà để đuổi muỗi, để con đỡ bị muỗi cắn. Tìm một số đặc sản địa phương để làm quà cho người thân và bạn bè…

Nằm trên giường, vừa suy nghĩ Vu Nhân đã chìm vào giấc ngủ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc