"Cho Khương Đức Thắng ba trăm tệ tiền sính lễ cộng thêm một chiếc xe đạp, sau này con bé đó cũng không gây ra sóng gió gì được đâu."
Dương Anh nghe vậy, mặt mày rạng rỡ hẳn lên: "Đúng, đúng, vẫn là ông nghĩ chu đáo."
Nếu chuyện này mà làm như vậy thì đúng là vẹn cả đôi đường.
Chỉ cần hai nhà thành thông gia, chuyện này còn truy cứu thế nào được nữa? Đừng nói cô gái nhà họ Khương kia không biết gì, cho dù sau này cô có biết, cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.
Nếu không, nhà mẹ đẻ và nhà chồng đều có thể nắm thóp cô!
Khương Viên Viên nghe cha mẹ nói chuyện, cũng biết chuyện này đã giải quyết xong hậu họa.
Cô ta ân cần đứng dậy gắp thức ăn, lần lượt bỏ vào bát của hai người: "Cha! Mẹ! Hai người đi làm vất vả rồi, ăn nhiều một chút ạ."
Nghĩ đến việc sắp phải đến Thủ đô báo danh, Khương Viên Viên cười đến mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Không khí buổi tối ở nhà họ Khương cũng không tệ, cả nhà quây quần bên bàn ăn, trông rất vui vẻ hòa thuận.
"Chuyện công việc đã định xong rồi, Nhị Bảo, ngày mai con đi gọi anh cả và chị dâu về nhà ăn cơm, còn có cả chị hai và anh rể nữa."
Nghĩ đến việc mình được tăng bậc lương, con trai út có được công việc, trong lòng Khương Đức Thắng vui sướng khôn tả, vừa gắp đậu phộng vừa uống rượu, vui vẻ không kể xiết.
"Vâng, nếu chị dâu cả biết con có thể đến xưởng thép làm việc, chắc chắn chị ấy sẽ kinh ngạc lắm đấy." Khương Nhị Bảo vội vàng nịnh nọt cha mình: "Cha, vẫn là cha lợi hại nhất, vừa ra tay đã kiếm cho con một chân công nhân chính thức."
Uống chút rượu, lại còn được con trai nịnh nọt như vậy, Khương Đức Thắng suýt chút nữa là quên cả trời đất.
Tuy ban đầu mẹ Khương không mấy đồng ý, nhưng rõ ràng, tiền lương của chồng và công việc của con trai mới là điều bà ấy để tâm nhất.
Đặc biệt là khi nghe Nhị Bảo nhắc đến con dâu cả...
Nghĩ đến lúc trước bọn họ tốn bao công sức mới nhét được con trai cả vào xưởng thép, thằng nhóc này tự mình tìm một cô vợ, nhà lo xong chuyện cưới xin cho nó thì con trai không về nhà nữa.
Ngày nào cũng ở nhà mẹ vợ, một tháng mới về một lần, người ngoài không biết còn tưởng nhà bà ta có một thằng con rể ở rể.
Bà ta và Khương Đức Thắng trong lòng vô cùng tức tối.
Về phần Khương Nguyên, mẹ Khương thật sự không nhớ đến nữa rồi.
Ban đầu đúng là bà ta có chút áy náy, nhưng nếu liên quan đến con trai thì mọi chuyện đều phải xếp sau.
Khương Nguyên trở về nhà thì trên bàn chỉ còn lại đồ ăn thừa canh cặn, không ai để ý tại sao cô lại về muộn như vậy, mẹ Khương nghe thấy tiếng động cũng chỉ thò đầu ra từ trong phòng nói một câu: "Ăn xong thì rửa bát đi!"
Khương Nguyên không đáp lời, tuy rằng cô không có khẩu vị nhưng vẫn cố gắng ngồi xuống cầm đũa chậm rãi ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)