Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Đóa Hoa Kiêu Hãnh Nở Rộ Trời Tây Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

"Chuyện của chị con còn chưa chắc chắn, ai biết chị ấy tốt nghiệp xong sẽ đi đâu, nếu như không được phân công về quê thì chẳng phải là làm lợi cho người khác sao? Sớm muộn gì chị ấy cũng phải gả đi thôi!"

Khương Nhị Bảo đem lời của cha Khương nói lại với mẹ Khương một lần, nói xong đến chính cậu ta cũng cảm thấy đúng là như vậy.

Mẹ Khương cúi đầu, cầm đũa khuấy khuấy trong cốc tráng men một hồi, đợi đường tan ra thì khẽ nói: "Vậy thì cứ như vậy đi. Kín miệng một chút, đừng để chị con biết chuyện này."

"Sau này đối xử tốt với nó một chút."

Khương Nhị Bảo thở phào nhẹ nhõm, trái tim rơi xuống cổ họng, cậu ta nhận lấy cốc tráng men, cười hề hề nói: "Con biết rồi. Mẹ cứ yên tâm đi, sau này con sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất của chị Ba!"

Cách một cánh cửa.

Khương Nguyên nghe xong, làm sao cô còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra?

Thì ra không phải thư báo trúng tuyển của cô chưa đến, mà là bị cha cô giấu đi!

Trong khoảnh khắc, sắc mặt vốn đã tái nhợt của cô càng thêm thảm hại, thân hình đơn bạc lung lay sắp đổ.

Lòng bàn tay sắp bị móng tay cào rách da chảy máu, đầu óc Khương Nguyên choáng váng, suýt chút nữa lại ngất đi.

"Kẽo kẹt..."

Cửa từ bên ngoài đẩy vào.

Khương Nhị Bảo bưng cốc tráng men đi đến trước giường, thấy Khương Nguyên nằm trên giường bất động, mặt không chút máu, trong lòng cậu ta ít nhiều cũng có chút áy náy.

Cậu ta sờ sờ mũi, chột dạ nói: "Chị Ba, em pha cho chị nước đường trắng..."

Đôi mắt đang nhắm chặt của Khương Nguyên đột nhiên mở ra, ánh mắt sắc bén, mang theo vẻ dò xét, khác hẳn với vẻ hiền lành thường ngày.

Trong lòng Khương Nhị Bảo đã áy náy sẵn, bị cô nhìn như vậy, theo bản năng cậu ta lùi lại hai bước, sống lưng đập vào góc tủ, đau đến mức cậu ta kêu oai oái.

Tạ Hựu Xuyên cong môi cười lạnh, ngồi dậy.

Khương Nhị Bảo đau lưng kinh khủng, may mà cậu ta vẫn nắm chặt cái cốc tráng men.

Cậu ta nhăn nhó, mở miệng oán trách: "Chị làm em giật cả mình!"

Liếc thấy vẻ mặt lạnh lùng thiếu kiên nhẫn của Khương Nguyên, trong lòng Khương Nhị Bảo "thịch" một tiếng.

Nói xong, cậu ta ba chân bốn cẳng chạy trối chết.

Chỉ còn lại tiếng cửa bị đóng sầm.

Vừa ra khỏi nhà, Khương Nhị Bảo đã vội vàng sờ lưng, thế mà lại ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hôm nay chị cậu ta quái dị quá, cậu ta có chút sợ hãi...

"Ê! Khương Nhị Bảo!"

Một người hàng xóm cười hề hề hỏi: "Cậu lại làm chuyện gì khuất tất hả mà trông gian xảo thế?"

"Mày cút đi!" Khương Nhị Bảo tức tối mắng lại: “Về nhà hỏi vợ mày ấy!"

Nói xong, cậu ta hùng hổ chạy đi như bay.

Hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm, ai mà không biết cha con nhà họ Khương là loại đầu đường xó chợ? Đặc biệt là Khương Nhị Bảo, một tên lưu manh điển hình, suốt ngày lêu lổng ngoài đường.

Người hàng xóm cũng không để ý, lắc đầu trở về.

Anh ta còn độc thân, làm gì đã có vợ. Chẳng qua thuận miệng đùa chút thôi, có gì nghiêm trọng đâu.

...

Trong nhà.

Từ sau khi bị thương ở chân trên chiến trường năm ngoái, Tạ Hựu Xuyên không thể đứng dậy được nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc