Khương Đức Thắng trong lòng vui phơi phới, gọi Khương Nhị Bảo: "Mang thịt thủ vào bếp đi, bảo mẹ con cho thêm chút tỏi tây với ớt đỏ xào lên."
Ông ta ngó nghiêng xung quanh: "Thằng anh cả của con đâu rồi? Sao còn chưa đến?"
"Không biết, con gọi vợ chồng anh ấy rồi mà."
Khương Nhị Bảo xách thịt thủ nhanh chóng đi vào bếp, để lại Khương Đức Thắng vẻ mặt không hài lòng.
Thằng cả đúng là, chẳng để tâm đến chuyện trong nhà chút nào.
Ai biết rõ thì là nhà họ Khương cưới con dâu về, không biết thì sợ là tưởng nhà họ Khương gả con trai đi ấy chứ.
"Ông ngoại..." Vương Miêu Miêu, con gái Khương Diệp, rụt rè kéo kéo ống tay áo Khương Đức Thắng.
Khương Đức Thắng liếc nhìn cô bé một cái, không để ý tới, xoay người bế lấy thằng cháu ngoại Vương Tiểu Mãn đang đứng phía sau.
"Tiểu Mãn à, cháu có muốn cùng ông ngoại ra ngoài xem bác cả về chưa không?" Tuy trong lòng vẫn còn oán trách con trai, nhưng Khương Đức Thắng vẫn canh cánh trong lòng chuyện của thằng cả.
Vương Miêu Miêu chỉ có thể ngơ ngác nhìn ông ngoại cười hớn hở bế em trai ra ngoài.
Đến lúc sắp ăn cơm thì nhà Khương Đại Bảo mới đến muộn.
Mẹ Khương hoàn toàn không có vẻ oán trách như trước, thân thiết nói: "Tiểu Điệp mau vào ăn cơm đi, mẹ đặc biệt hấp cho con món sơn dược trứng gà đấy."
Khương Nguyên cũng đến, cô không lên tiếng, nhưng lại phát hiện chị hai cứ nhìn mình.
Đợi cô nhìn lại, chị hai đã lặng lẽ rời mắt đi.
Khương Nguyên có chút suy tư.
"Hôm nay gọi các con về là để ăn mừng Nhị Bảo tìm được việc làm, tháng sau nó có thể đến nhà máy đi làm." Khương Đức Thắng nhấp một ngụm rượu Phần, mắt híp lại.
Chai rượu hơn hai tệ một chút quả nhiên là ngon.
Bình thường ông ta đều không nỡ mua, bây giờ trong nhà có bốn công nhân, uống một ngụm rượu thì sao chứ, uống cũng không nghèo đi được.
"Cái gì?" Khương Đại Bảo bị vợ huých tay một cái, không dám tin: “Ba, Nhị Bảo cũng có thể vào nhà máy?"
Thấy vẻ mặt anh ta không tin, Khương Nhị Bảo vừa đắc ý vừa cảm thấy trong lòng không thoải mái.
Cậu ta gọi vợ chồng anh cả đến cố ý không nói là vì chuyện gì, chính là chờ xem vẻ mặt trợn tròn mắt của anh cả.
Bây giờ ngược lại bị chọc tức.
"Ý anh là sao hả, Khương Đại Bảo? Chỉ cho phép anh vào không cho phép em vào?" Khương Nhị Bảo cười lạnh: “Lúc trước cha chúng ta vì đưa anh vào nhà máy, vốn liếng đều bỏ hết vào rồi. Nếu không phải nhờ chị hay, anh ngay cả vợ cũng không cưới được."
"Vậy chú mày khá hơn được bao nhiêu?" Trước mặt vợ bị vạch trần chuyện cũ, Khương Đại Bảo mất mặt, chất vấn: “Công việc của chú mày là tạm thời? Cũng tốn không ít tiền của nhà chứ gì!"
"Tiền của cha mẹ chúng tôi cũng có phần!"
"Hừ, tôi là công nhân chính thức của xưởng thép đấy nhé! Không tốn một xu!" Khương Nhị Bảo ưỡn thẳng lưng, khinh bỉ nói: “Tôi không giống như anh, chỉ biết tiêu tiền của gia đình. Bao nhiêu năm nay anh có mang về cho nhà đồng nào đâu."
“Cha mẹ nuôi anh uổng công rồi."
Những lời này của Khương Nhị Bảo cũng là những điều mà Khương Đức Thắng và mẹ Khương thường lải nhải bên tai, cha mẹ Khương nhìn nhau, hai người đều cảm thấy uất khí trong lòng tan đi hơn phân nửa.
Mẹ Khương lại nhớ tới lời con trai út nói với bà ta, đợi cậu ta đi làm sẽ cưới vợ sinh con cho bà ta bế.
Bà ta liếc nhìn cô con gái út đang yên tĩnh ăn rau xanh, chút áy náy cuối cùng của mẹ Khương cũng biến mất không còn.
Nuôi bấy lâu nay, làm chút chuyện cho nhà thì sao.
Dù thế nào đi nữa thì con trai bà ta vẫn quan trọng hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


