Bài thi trước mắt là đề toán học, đáp án cô giáo Chu điền hoàn toàn chính xác, không có sai sót nào.
Học sinh mà thầy cô giáo có trình độ này tự hào nhất sao có thể ngay cả đại học cũng không thi đậu? Huống chi em học sinh này còn không lệch môn. Sau khi có thành tích thi liên trường, phóng viên Triệu còn lưu ý một chút, trong khóa của Khương Nguyên, thành thích của cô đứng đầu huyện.
"Không giấu gì cậu, hai câu hỏi cuối cùng vẫn là trước đây tớ đã từng thấy trong ghi chép của Khương Nguyên mới có chút ấn tượng, nếu không tớ có lẽ cũng không làm được." Cô giáo Chu thản nhiên thừa nhận điểm yếu của mình.
Hiện tại ở trường học, có một số học sinh còn giỏi hơn cả giáo viên bộ môn, đây cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.
Sắc mặt phóng viên Triệu có chút khác thường: "Cậu có bài thi trước đây của Khương Nguyên không? Đem tất cả cho tớ xem."
Cô Chu biết mục đích của mình đã đạt được, tuy rằng hai người không trực tiếp nói rõ, nhưng đều biết đối phương có ý gì.
Cô ấy cúi người, mở cửa tủ dưới bàn làm việc, lấy ra một xấp bài thi dày cộp.
"Bài thi của Khương Nguyên tớ đều cất giữ riêng, mỗi một bài thi đều có thể dùng làm đáp án tiêu chuẩn để giảng giải cho các em học sinh..."
Cô Chu còn muốn khen thêm vài câu, phóng viên Triệu bật cười, cô ấy cười duyên nói: "Được rồi, được rồi, biết học sinh bảo bối của cậu lợi hại rồi, chị Nhiên."
Chu Nhiên cũng có chút ngượng ngùng, bởi vì cô ấy quá nóng lòng muốn giúp Khương Nguyên, ngược lại khiến phóng viên Triệu chê cười.
"Tĩnh Mẫn, Khương Nguyên thật sự là một học sinh tốt, vừa có phẩm chất đạo đức tốt, vừa có thành tích học tập tốt, cũng là một đứa trẻ tốt bụng. Tớ chỉ muốn cố gắng hết sức để giúp đỡ con bé."
Cô ấy không hy vọng vận mệnh của Khương Nguyên cứ thế mà xuống dốc.
"Tớ biết rồi." Triệu Tĩnh Mẫn chỉ liếc nhìn hàng chữ thanh tú trên bài thi, cô ấy đã biết Khương Nguyên nhất định là một học sinh cần cù chịu khó.
Cô ấy lục lọi dưới bàn một sợi dây đỏ, buộc chặt bài thi.
"Tớ mang những thứ này đi." Triệu Tĩnh Mẫn cân nhắc, thật sự không nhẹ chút nào, một ngày ít nhất cũng phải viết bảy tám tờ giấy thi nhỉ.
Những điều cần nói đều đã nói gần hết, Chu Nhiên gật đầu, tiễn cô ấy ra khỏi cổng trường.
Lúc chia tay, Chu Nhiên nhỏ giọng nói: "Trường Trung học huyện số bốn cách trường Trung học huyện số một không xa, mấy ngày nay học sinh lục tục nhận được giấy báo trúng tuyển, có thể có một số em vẫn chưa báo lên, biết đâu trường Trung học huyện số bốn cũng có người thi đỗ đại học. Nếu cậu có thời gian, có thể đến trường đó nói chuyện với các thầy cô về kỳ thi đại học lần này."
"Biết đâu ở đó lại có tin tức cậu cần cho trang nhất của báo."
Chỉ cần chủ nhiệm Tôn nghe được chuyện con gái chủ nhiệm Khương học đại học, chắc chắn ông ấy sẽ nghi ngờ. Ông ấy và chủ nhiệm Khương là đối thủ lâu năm, cả hai đều biết rõ năng lực của nhau, cũng như con cái của đối phương là loại người gì.
Đến lúc đó, chủ nhiệm Tôn chắc chắn sẽ về điều tra rõ ràng những khuất tất bên trong.
Chủ nhiệm Khương muốn che đậy chuyện con gái mình đi học đại học rõ ràng là không thể.
Đây mới là mục đích chuyến đi này của Khương Nguyên.
Chỉ là không ngờ Tôn Tiểu Mạch lại vô tình giúp cô một tay.
"Khương Nguyên, cậu đừng buồn." Tôn Tiểu Mạch tuy vô tâm vô phế, nhưng cũng biết tầm quan trọng của kỳ thi đại học.
Cô ấy khoác tay Khương Nguyên, an ủi: "Trước đây trường mình cũng có mấy ai đậu đại học đâu, cậu không đậu cũng không mất mặt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)