Vẻ mặt thường ngày vẫn luôn điềm tĩnh của Tô Minh Đức hiếm khi xuất hiện sự tức giận.
Chỉ là ngại vì tình cảnh hiện tại, ông đối với bất kỳ ai cũng phải cẩn thận dè dặt, không thể để người ta bắt thóp được, nếu không, quay đầu lại sẽ là vực sâu vạn trượng.
Cố gắng điều hòa hơi thở, Tô Minh Đức chậm rãi mở miệng: "Đồng chí Lưu, chuyện mà bà vừa nói, nhà chúng tôi không có phúc phận ấy..."
Ai mà không biết, cả ngày con trai của Bí thư nông trường Thắng Lợi lêu lổng, lười biếng, trước đây còn có tin đồn, nói cậu ta bắt nạt nữ thanh niên trí thức, chuyện này cũng chưa được làm rõ, chẳng qua có một số người bàn tán là bị ba cậu ta dàn xếp êm xuôi.
Là bậc cha mẹ yêu thương con gái, ai mà đồng ý cho được.
Lưu Xuân Yến hôm nay bị hai kẻ xấu xa này mắng mỏ, lập tức nổi giận, đứng bật dậy, chỉ tay vào hai người, vênh váo nói: "Được, được lắm, hai người cứ chờ đấy! Cả nhà thành phần như thế còn dám lớn tiếng với tôi, xem tôi có xử lý hai người không."
"Xử lý thì xử lý!" Hác Tú Hồng lúc này cũng bất chấp tất cả, quát: "Bắt tôi đi nhốt chuồng bò cũng được, giết chết tôi cũng được, tôi cũng không thể để con gái gả cho cái loại đó!"
Tô Niệm đẩy cửa bước vào nhà, vừa lúc chạm mặt Lưu Xuân Yến đang đi ra ngoài, hai người đối mặt nhau, Lưu Xuân Yến đang tức giận đến đỏ mặt cũng phải sững sờ trước vẻ đẹp của cô gái nhỏ này.
Cả nông trường Thắng Lợi có hơn hai nghìn người, trong đó có không ít cô gái trẻ, nhưng không có người nào có thể sánh bằng Tô Niệm.
Phải nói là, quả nhiên là người từ thành phố đến, dù đã bị đày đọa bảy năm, không còn được như trước, nhưng nhìn ngũ quan thanh tú trên khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh long lanh, chẳng trách lại câu hồn con trai bà ta!
Đẩy Tô Niệm ra, Lưu Xuân Yến tức giận đi ra ngoài, thật là xui xẻo!
"Ba, mẹ." Tô Niệm về đến nhà, thấy ba mẹ vẫn còn tức giận, vội vàng chạy đến: "Con vừa nghe thấy rồi, ba mẹ đừng để bụng, mình không chọc nổi nhà họ Lưu, tránh được thì nên tránh."
Trong số các lãnh đạo của nông trường Thắng Lợi, Bí thư Trần Quảng Phát là người đứng đầu, thời trẻ người này không học hành đến nơi đến chốn, sau đó tham gia vài trận du kích, giỏi luồn lách, từng bước leo lên vị trí Bí thư, vợ của ông ta là Lưu Xuân Yến, mười sáu tuổi đã theo ông ta, sinh cho ông ta một cậu con trai là Trần Chí Cương. Chỉ là Trần Chí Cương không biết có phải giống ba không, là con trai của Bí thư nông trường, nhưng lại chẳng nên thành tích gì, cả ngày lêu lổng, lười biếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)